"Rõ như ban ngày lại muốn đổi trắng thay đen, làm trò trước mặt nhiều người như vậy liền dám đánh người. Nếu không phải trẫm hoả nhãn kim tinh nhìn rõ mọi việc, thiếu chút nữa đã bị ngươi lừa gạt!" Hoàng đế cả giận nói.
Ngũ vương gia hết đường chối cãi: "Hoàng huynh, thần đệ thật sự không có......"
Tiểu Lý Tử đứng ở bên cạnh, nhìn hoàng đế biểu tình nghĩa chính từ nghiêm:......
...... Hoàng Thượng, này nếu không phải rõ như ban ngày đổi trắng thay đen, nô tài cũng suýt bị ngài lừa gạt.
Hoàng đế lại nói: "Ngươi một người trưởng thành, ngay cả chuyện mình làm cũng không dám thừa nhận, còn có thể đảm đương làm người trưởng thành hay không?"
Ngũ vương gia: "Hoàng huynh......"
Hoàng đế: "Câm miệng, trẫm không muốn nghe ngươi giải thích. Trẫm xem ngươi làm việc bất lợi, phát biểu ý kiến cũng phát biểu không được, ở trong cung đánh người la lối khóc lóc. Trời cao đóng cho ngươi một cánh cửa liền gõ lên đầu ngươi nhiều hơn mấy lỗ, ngươi mẹ nó có phải là than tổ ong thành tinh trên đầu nhiều lỗ thủng như vậy?"
"Hoàng Thượng."
Thanh âm Chu Tốn thanh thanh đạm đạm vang lên. Hoàng đế lúc này mới nhìn về phía y, lo lắng nói: "Ngươi không sao chứ, đau không? Chân sao không?"
Chu Tốn lắc lắc đầu.
Y lướt qua hoàng đế, nhìn về phía Ngũ vương gia. Trong ánh mắt như nước đá của y, Ngũ vương gia như rơi vào hồ nước lạnh.
"A Ngọc, ta......" Ngũ vương gia há miệng thở dốc, hắn phát hiện mình thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-long-ngao-thien-ngo-nhan-thanh-dong-huong/2685656/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.