Ta là nữ nhi của Thủ phủ kinh thành, phải lòng một chàng thư sinh nghèo không ham tiền tài.
Bỗng dưng, ta thấy bình luận trực tiếp hiện lên: [Nam chính quả thật không ham tiền tài, vì hắn ham là vận khí của nàng ấy!][Ai bảo nàng ấy là Mệnh Phượng Hoàng trăm năm khó gặp, nhưng nam chính cũng thật độc ác, một chút cũng không muốn chừa lại cho nữ chính!][Đổi mệnh chính là muốn vật bên người của nữ chính, các ngươi xem, cái túi thơm này chính là vận khí nhân duyên của nữ chính!]
Ta ngẩng đầu lên, chàng thư sinh đang nhìn chòng chọc vào chiếc túi thơm đeo bên hông ta.
—- Hắn cười dịu dàng đúng mực: “Tiền bạc đối với ta chỉ là vật ngoài thân, nếu mỗi ngày có thể nhìn thấy túi thơm của Lăng Dao tiểu thư, ta đã mãn nguyện rồi.” “Lăng Dao tiểu thư?” Giọng nói mềm mỏng pha chút nghi hoặc truyền đến, cắt ngang sự ngây dại của ta khi nhìn lên không trung. Ta chỉnh lại biểu cảm, gượng gạo nặn ra một nụ cười cứng đờ. “Ngươi nói gì cơ?” May mà hắn không nghi ngờ ta, chỉ nghĩ ta đang xấu hổ, dù sao ta và hắn giờ đây vẫn chưa phá vỡ tầng rào cản nào. Nghe ta hỏi hắn, Nguyễn Cảnh Sơn vội vàng cúi đầu, như muốn che giấu vẻ ngượng ngùng và căng thẳng của mình. “Tại hạ là nói, tiền bạc đều là vật ngoài thân, núi vàng biển bạc đối với ta không bằng mùi hương ấm áp từ túi thơm của Lăng Dao tiểu thư, có thể sưởi ấm cho ta trong đêm lạnh giá.” Nói rồi hắn liếc qua túi tiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-doat-van-khi-ta-nhin-thay-binh-luan/5212678/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.