Một đêm ấm áp, bởi thế trước khi Mặc tổng đi càng thêm không nỡ, khó khăn lắm mới theo đuổi lại được cả thể xác và tinh thần của người trong lòng, tình cảm của hai người tiến thêm một bước, bây giờ hận không thể dính vào nhau mọi lúc mọi nơi, Mặc Uẩn Tề rất muốn mang Cố Giai Mính về cùng.
Đáng tiếc qua một đêm, sáng sớm Cố Giai Mính mở mắt ra đã cuộn lông lại, ngay cả xù lông cũng thẹn thùng, biệt nữu đẩy hắn ra khỏi cửa, đừng nói đi cùng hay là hôn tạm biệt, dứt khoát đá hắn ra ngoài, không có đưa tiễn gì hết.
Mặc tổng cầm hành lý của mình, đứng trước cửa phòng ngủ bất lực thở dài, đứa hay biệt nữu này!
Mặc Uẩn Tề gõ gõ cửa, biết Cố Giai Mính nghe thấy, nhẹ nhàng dặn dò y: "Có chuyện gì thì gọi cho anh, không điện được thì tìm thư ký Vương."
Cố Giai Mính biến thành một con hồ ly lớn ngồi xổm bên cửa sổ, hai móng vuốt che lỗ tai lại, cả người sắp biến thành màu hồng nhạt.
Thính giác của y tốt quá đáng, dù có che lỗ tai lại vẫn nghe được người kia nói gì, Cố tiểu yêu thiệt biệt nữu, không kiên nhẫn cầm gối nằm lên ném về phía cửa phòng, không kiên nhẫn nói: "Đi đi đi! Anh nên đi từ sớm rồi, hay anh cứ dứt khoát sửa tên thành Mặc Tích đi!"
Mặc tổng bất đắc dĩ, "Anh ôm Trạch Dương đi nhé?"
Không biết giữa hai người ba đã xảy ra chuyện gì, đang bám vào cửa lén quan sát tình huống · Mặc Trạch Dương trừng to mắt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-cha-ruot-cua-con-trai-tim-toi-cua/986416/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.