Mặc tổng lạnh mặt, nghiêm trang hỏi: "Cái tên Cố Giai Mính, ai đặt cho em?"
Cố Giai Mính: "......"
Điên hả, nửa đêm nửa hôm dựng đầu y dậy, chỉ muốn hỏi chuyện tên!
"Anh Thiệu đặt, anh ta nói vào giới nghệ sĩ phải lấy tên văn nghệ chút." Cố Giai Mính ngáp một cái, ghét bỏ nói: "Đổng Hân còn nói tui cứ lấy tên Cố Tiểu Yêu đi, đơn giản trực tiếp, vừa nghe là biết cậu ta không biết đặt tên, cái này còn không phải làm người khác biết tui là yêu sao, kiếm chuyện làm!"
Mặc Uẩn Tề sờ sờ lỗ tai lông xù xù của y, ánh mắt chợt lóe, Tiểu Yêu? Tiểu Yêu!
Cố Tiểu Yêu!
Trong mơ, lúc mới gặp tiểu hồ yêu có nói với hắn: "Lúc ta mới hoá hình người gặp được một lão bà bà rất tốt bụng, bà nhặt sau con yêu tinh, ta là con thứ bảy, cho đến khi bọn ta có thể tự sống sót một mình được bà mới đi. Ngươi có thể gọi là Tiểu Thất hoặc là Cố Tiểu Yêu giống bà ấy, ta không nói với mấy người khác đâu."
"Tiểu Thất?"
"Gì?"
Mặc Uẩn Tề hít một hơi thật sâu, để mình bình tĩnh lại, hắn cảm thấy mình thật sự sắp phân liệt rồi, những giấc mơ đó ảnh hưởng hắn quá sâu, bây giờ hắn đã sắp không rõ đâu mới là thực, "Em biến thành tóc bạc anh nhìn xem."
Cố Giai Mính lười bò dậy, "Bây giờ tui không muốn động đậy chút nào hết á, hôm nào cho anh xem, thật ra thì tui cũng có thể biến thành một người tóc bạc đó, tóc dài lắm nha, đến đây nè!" Cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-cha-ruot-cua-con-trai-tim-toi-cua/986414/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.