Cố Giai Mính giơ tay búng một cái, "chậc", sương trắng đường kính 10m xung quanh tản ra, âm thanh cũng biến mất. Cố tiểu yêu siết chặt nắm đấm kêu răng rắc, sau đó nâng mặt Mặc Uẩn Tề lên, khoảnh khắc này chủ nghĩa đàn ông bạo lều, vẻ mặt y thâm trầm an ủi: "Đừng sợ! Anh cứ ngồi trong xe là được, tui về nhanh thôi."
Cố Giai Mính nói xong cũng không mở cửa xe, bóng dáng thoắt một cái đã biến mất trước mặt Mặc Uẩn Tề, Mặc Uẩn Tề giơ tay ra, nhưng một góc áo của Cố Giai Mính cũng không bắt được, Mặc tổng nhìn lòng bàn tay trống trơn của mình, mày hơi nhíu lại, loại cảm giác không cách nào khống chế được làm sắc mặt của hắn lạnh dần, lòng hơi bực bội.
Cố Giai Mính đã biến mất không thấy đâu, sương trắng bên ngoài từ từ tản đi, thân ảnh màu đen kia cũng biến mất theo. Đáy mắt Mặc Uẩn Tề loé lên vài phần tìm tòi nghiên cứu, Cố Giai Mính nói gặp được cùng tộc, chẳng lẽ người vừa rồi cũng là hồ ly tinh?
Đúng là Mặc tổng đoán không sai, Cố Giai Mính gặp cùng tộc thật, nhưng cùng tộc này không phải lông trắng, là lông đỏ.
Nhưng mặc kệ lông người kia màu gì, Cố tiểu yêu đều sẽ không tha thứ cho hắn vì dám dòm ngó Mặc Uẩn Tề. Người kia mắc hai lỗi! Thứ nhất, tặng hoa cho Mặc Uẩn Tề! Thứ hai, cũng là tặng hoa cho Mặc Uẩn Tề!
Tức quá nha! Nhất định phải đánh cho nó rụng lông luôn!
Hiển nhiên người kia cũng không ngờ có thể gặp được cùng tộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-cha-ruot-cua-con-trai-tim-toi-cua/986409/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.