"Đùa thôi, để tôi đi mua nước cho cậu." Không đợi Đường Uông hoàn hồn, Châu Giang Hành đã lấy sữa đậu nành về.
"Không cần... tôi đi... hức... trước đây." Cậu nhớ ở chỗ Đổng Phi An có trà sữa, tay vô thức vịn lấy xe lăn của Châu Giang Hành hòng ngăn anh lại.
Đường Uông dứt lời lập tức đứng dậy, vừa bước được hai bước đến cầu thang mới sực nhớ ra một chuyện, thế là lùi lại nói với anh.
"Cảm ơn vì chữ ký... hức."
Đường Uông nín vào một hơi để dằn xuống cơn nấc cụt không có điểm dừng này, cho nên không hề chú ý đến chiếc xe thu gom chai lọ đang đi ngang qua từ phía mình.
"Cẩn thận!"
Xe đẩy hàng đụng vào người Đường Uông, chân bước lảo đảo té ập về phía trước.
Nhưng cậu chỉ cảm biết được vòng eo của mình bị siết chặt, đến khi nhận ra thì cả người cậu đã ngồi phịch lên chân Châu Giang Hành tự khi nào, xúc cảm khi ngồi lên nơi đó bỗng khơi dậy ký ức vào cái đêm nào đó trong tâm trí cậu.
Đường Uông giật mình ngừng luôn cả nấc cụt, cậu tức tốc đứng phắt dậy, bàn tay đang ôm chặt lấy vòng eo cũng chỉ vịn được một chốc rồi buông ra.
"Cảm ơn..." Đường Uông không dám nhìn thẳng mặt Châu Giang Hành, sau khi nghe đối phương nói không sao liền lập tức trốn đi mất dạng.
Đường Uông hay nhớ về những chuyện bẽ mặt từng xảy ra với mình trước giờ đi ngủ, suốt mấy đêm liền, không lúc nào cậu không nhớ đến cái hôm vừa nấc cụt vừa nói chuyện với anh, chẳng những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-cam-sung-toi-mang-thai-con-cua-boss/659977/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.