Sau giờ tan học chiều thứ Hai, Đường Uông vừa đọc tin nhắn trong group chat, vừa đi lùng sục con hẻm có quán bún Vân Nam mà Hạ Miểu Miểu lúc nào cũng khen lấy khen để.
"Cho cháu bốn phần bún ạ." Sau khi quét mã QR WeChat thanh toán xong xuôi, cậu nhìn tên Châu Giang Hành xếp thứ hai trong danh sách trò chuyện, lời cuối cùng mà hai người nói với nhau là dòng tin nhắn kèm địa chỉ ăn tối do anh gửi tới lúc trưa.
Còn hơn hai tiếng nữa mới đến giờ hẹn, Đường Uông bỏ vào bát bún của mình vài muỗng sa tế và giấm ăn rồi bưng hết thảy vào trong quán net.
Đám Hạ Miểu Miểu đang ở trong phòng riêng bốn người, Đường Uông vừa đi vào liền phải đối mặt với ba cặp mắt thèm thuồng như sói đói, cậu cũng chỉ đành lặng lẽ đưa bún sang cho họ.
"Đúng là vị này rồi, thơm quá trời quá đất." Hạ Miểu Miểu chịu không nổi, ăn ngấu nghiến mấy đũa bún xong mới thỏa mãn cảm thán.
Ngược lại với ba cậu chàng hấp ta hấp tấp kia, Đường Uông lại nhàn nhã bật máy ngồi vào bàn, trong lúc chờ đợi máy tính khởi động thì mới cầm đũa lên nếm thử một miếng.
"Quên nói với cậu là sa tế của quán này không cay lắm." Chung Thân bỗng dành ra chút thì giờ quý báu để nhắc nhở.
"Cậu không thấy bây giờ nói ra thì quá muộn rồi à."
Đường Uông chỉ ăn chừng một phần ba thì đẩy bún sang một bên, nhưng Hạ Miểu Miểu ngồi chơi game bên cạnh vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-cam-sung-toi-mang-thai-con-cua-boss/2118107/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.