Chương trước
Chương sau
Bởi vì tiên sinh ngày càng tin tưởng An Trừng, cho nên An Trừng mới có thể đơn giản và dễ dàng đẩy những việc này lên trên đầu cậu.

“An Trừng, tôi đã rời xa tiên sinh rồi, cũng đã ký đơn ly hôn rồi, sau này cũng sẽ không xuất hiện trước mặt cậu và tiên sinh nữa, cho nên không cần mấy cái phải diễn mấy cái hành động như trò hề này nữa đâu, không được sao?”

An Trừng liếc nhìn điện thoại Lâm Du gửi tin nhắn, cười lạnh một tiếng.

Bị nhìn thấu rồi sao.

“Cậu nói như thế nhưng chính bản thân cậu cũng hiểu rõ rằng, trong bụng của cậu đang mang thai con của Phó Thời Văn, cho nên cậu thật sự muốn đi hay chỉ đang giả bộ thôi?”

Lâm Du nắm chặt tay, rất kinh ngạc, làm sao mà cậu ta biết được?

“Cậu yên tâm, tôi và Phó Thời Văn đã không còn liên quan gì nữa rồi.”

An Trừng nhìn điện thoại, lúc trước cậu ta không tin mà chỉ nghi ngờ, nhưng hiện tại mới tin, đánh thức cậu ta đi xác minh.
“Ai biết được?”

“Lâm Du, tôi hi vọng cậu có thể hiểu rõ, cậu chỉ là một thế thân mà thôi, anh ấy chỉ yêu một mình tôi mà thôi, không hề để cậu vào mắt, cho nên đừng có không biết liêm sỉ mà quấn lấy anh ấy.”

…...

“Thầy Lâm, Vương Hâm Hâm không lo làm bài tập mà lại đi viết thư tình ạ!”

Người đang nói chuyện là một cậu bé học cùng lớp, có quan hệ rất tốt với Vương Hâm Hâm.

Cậu bé giật lấy thư tình của cô bé, rồi đọc to: “Bạn học Trương Tiểu Hoa thân mến, tớ là Vương Hâm Hâm….”

“Trả lại cho tớ.” Khuôn mặt Vương Hâm Hâm đỏ bừng như đít khỉ.

“Nào nào, bạn học Chu Tử Hiên, không được lộn xộn.”

Lâm Du đưa thư tình trả lại cho cô bé Vương Hâm Hâm.

“Viết thư tình là cách để thể hiện tình yêu, các bạn không được cười nhạo bạn học, còn có, Vương Hâm Hâm, nhiệm vụ của em bây giờ là học tập.”
Vương Hâm Hâm cúi đầu, sợ hãi nói: “Thầy Lâm, thầy sẽ nói cho mẹ em sao?”

Lâm Du xoa đầu cô bé, cười nói: “Không đâu, em làm bài tập đi.”

Điện thoại của Lâm Du đột nhiên vang lên, là một dãy số lạ.

Cái này cũng đột ngột quá rồi, là bạn học cũ sao?

“Alo?”

Không có âm thanh nào từ điện thoại bên kia.

“Alo?” Lâm Du lên tiếng thêm một lần nữa.

“Không có ai sao? Vậy tôi tắt điện thoại nhé.”

Điện thoại đầu kia, truyền đến một âm thanh khàn khàn: “Lâm Du, cậu còn nhớ rõ tôi không?”

Lâm Du trong lúc nhất thời không nhớ đó là ai.

“Xin hỏi anh là?”

“Cậu vậy mà đã quên tôi, ha ha ha, cậu dám quên cả tôi à.”

Nghe tiếng cười cuồng loạn ở đầu dây bên kia, Lâm Du cảm thấy có chút khϊếp sợ.

“Thực xin lỗi, tôi thực sự không nhớ rõ anh là ai, xin hỏi anh là?”

“Lâm Du, nhanh như vậy mà cậu dám quên tôi sao? Một năm nay tôi chưa có một giây phút nào quên cậu, từng giây từng phút đều nhớ kỹ cậu và Phó Thời Văn.”
Lâm Du kinh ngạc trong nháy mắt, trong đầu lập tức hiện ra một cái tên.

Tôn Bằng.

Điều khiển xe quá tốc độ cùng với những lời nói ác ý đã gây ra cái chết cho cha mẹ cậu.

Sau đó tiên sinh đã vì cậu mà thuê một luật sư cực giỏi, cuối cùng Tôn Bằng thua kiện, bị phán một năm tù.

Sau một năm, cậu ta ra tù.

“Cậu muốn làm gì?”

Tôn Bằng lạnh lùng nói: “Không muốn cái gì cả, chỉ muốn cùng cậu ôn lại chuyện xưa thôi.”

Lâm Du lạnh lùng nói: “Chúng ta không có chuyện cũ gì để ôn lại làm gì cả.”

Nếu như không phải vì cậu ta, thì hiện tại Lâm Du vẫn có cha mẹ bên cạnh, có một gia đình ấm áp, vẫn là một học sinh cấp ba.

Nếu như vậy thì cuộc sống bây giờ của cậu đã khác rồi.

Lâm Du cắt đứt điện thoại.

Lâm Du rửa sạch mặt, trở về phòng học.

Cô giáo Tiểu Chu liên tục lắc đầu: “Chậc chậc chậc chậc, lại lên hot search.”

“Cái gì?”

"Chính là cái tên Thư Minh kia, bị paparazzi chụp được cậu ta mang một người đàn ông xa lạ về nhà lúc nửa đêm, người đàn ông kia sáng mai mới rời đi.”

Anh mắt Lâm Du nhìn thoáng qua điện thoại của Tiểu Chu.

Rõ ràng là một bức ảnh mơ hồ, nhưng vẫn không ngăn được ánh mắt của Lâm Du nhận ra hình dáng quen thuộc của Phó Thời Văn.

Không nghĩ tới, bản thân mới rời đi ngày đầu tiên.

Tiên sinh và An Trừng đã ở bên nhau rồi.

Nhanh thật.

Lâm Du tự giễu cười.

“Này, tên Thư Minh này đúng là một tên bạch liên hoa tiêu chuẩn, vừa mới lên hot search liền giả vờ lên Weibo làm sáng tỏ: [Chỉ là một người bạn tốt, xin mọi người đừng hiểu lầm nha.]”

*Bạch liên hoa: là những người luôn tỏ ra ngây thơ, vô tội, yếu đuối, lợi dụng lòng thương hại của người khác để đạt được mục đích của mình.

“Bạn tốt” đêm không về ngủ, thấy thế nào cũng là giấu đầu hở đuôi.

Tiểu Chu đọc bình luận nhưng chẳng thấy thú vị gì, tất cả đều là bình luận bênh vực.

Trong đó có một bình luận khiến cho Tiểu Chu chú ý.

“Ơ, sao ta cứ cảm thấy bức ảnh này có chút quen mắt nhỉ, đây không phải là lần trước chân anh trai bị thương là anh chàng đẹp trai này đã đỡ anh ấy lên xe sao?”

Bình luận phía dưới lập tức bùng nổ.

“Vãi, trông thật đẹp trai, đường nét trên khuôn mặt rất hoàn mỹ, với cái nhan sắc giá trị cao này, tham gia vào giới giải trí cũng có thể đè bẹp được một đám người.”

“Tôi cũng thấy thế!”

Tiểu Chu mở tấm ảnh ra, thật kỳ lạ, vì cái gì mà cảm thấy người này có chút quen mắt nhỉ.

Giống như đã từng gặp qua ở đâu đó.

“Thầy Lâm, thầy có cảm thấy người này rất quen không?”

Tiểu Chu nhìn về phía Lâm Du thì thấy cậu đang ghé vào trên bàn, đầu vùi vào hai cánh tay.

“Thầy Lâm, Thầy cảm thấy không khỏe sao?”

Lâm Du ngẩng đầu, bình tĩnh lắc đầu.

“Tôi không sao, chỉ là cảm thấy có chút mệt thôi.”

“Vậy thầy nghỉ ngơi một lát đi, tôi nhìn là được.”

……..

Vừa mới tới, dì Lý đã dọn nhà sạch sẽ.

“Tiên sinh, mấy thứ này đều vứt đi sao?”

“Vứt đi, toàn bộ đều vứt hết đi.”

Phó Thời Văn xoa giữa mày, liên tục mấy ngày uống rượu làm đầu anh có chút đau.

Dì Lý nhìn thấy mấy thứ này đang còn mới, cảm thấy vứt đi thật là đáng tiếc.

“Chờ một chút, từ từ hãy vứt.”

Phó Thời Văn gọi điện bảo ông Ngô đến đây.

Anh lạnh lùng nói: “Mang những thứ này đưa cho Lâm Du đi.”

Ông Ngô tiếp nhận một túi đồ vật lớn, bên trong cái gì cũng có, tất cả đều là đồ mà Lâm Du trước đây đã dùng.

Ông Ngô nhìn bộ dáng của Phó tổng lôi thôi lếch thếch, tiều tụy đi không ít.

Ông không nhịn được nói: “Phó tổng, nếu không tôi đưa phu nhân trở về nhé.”

Phó Thời Văn nhìn chằm chằm chiếc cốc sứ trên bàn không tỏ thái độ gì.

Trên cái cốc sứ có in hình con sói đen hoạt hình trông rất ấu trĩ.

“Tiên sinh, em có mua một cặp cốc đôi!

Ở siêu thị không bán lẻ, nên em chọn hai cái, cốc có hình con sói này là của anh, cốc in hình con thỏ này là của em,sau này chúng ta uống nước sẽ dùng cốc này.” Thiếu niên với đôi mắt sáng lấp lánh, rất vui vẻ mà đem hai chiếc cốc bày biện trên bàn.

Hai cái cốc giá rẻ, hầu như của hàng nào ở ven đường cũng đều bán.

Lúc ấy Phó Thời Văn đang ngồi ở trên sô pha xem tin tức kinh tế tài chính, chỉ liếc mắt nhìn nhìn, có lệ mà ừ một tiếng.

Bất tri bất giác, đã dùng một năm.

Cái cốc bên cạnh đã có chút phai màu.

Ông Ngô nhìn sắc mặt Phó Thời Văn đoán, ông cho rằng có lẽ hai người đơn giản chỉ là cãi nhau, liền không nhịn được nói: “Đàn ông nào cũng có lúc không nhịn được mà mắc ai lầm, Phó tổng, cậu thử nói lời xin lỗi với phu nhân đi, nói không chừng phu nhân sẽ hết giận.”

Khuôn mặt Phó Thời Văn lạnh như băng: “Câm miệng.”

Ông Ngô sờ sờ mũi.

Phó Thời Văn ngồi ở trên sô pha, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

Anh không có nói chia tay, vậy mà Lâm Du dám đem đem giấy ly hôn đã ký đưa đến trước mặt anh.

Thật là luôn cho là mình đúng.

Dù sao cũng chỉ là thế thân, mà thế thân thì không hề quan trọng, rời đi thì cũng chả sao.

Phó Thời Văn cười lạnh một tiếng.

………

Buổi chiều, ông Ngô đón Phó Thời Văn tan làm.

Phó Thời Văn nhắm mắt ngồi ở hàng ghế sau nghỉ ngơi, cả ngày hôm nay phải xử lý mấy chồng tài liệu bị dồn mấy ngày nay, nên có chút mệt mỏi.

“Phó tổng, hôm nay tôi đến đưa đồ cho phu nhân, bên cạnh phu nhân có một chàng trai, giúp đỡ phu nhân mang đồ lên lầu, rất ân cần, vừa nhìn thấy đã cảm thấy không có hảo cảm rồi.”

Phó Thời Văn khẽ cau mày.

Ông Ngô liếc mắt nhìn qua kính chiếu hậu rồi tiếp tục nói: “Bây giờ mấy chàng trai trẻ đều quá chủ động, phu nhân lớn lên xinh đẹp như vậy, tôi đảm bảo người theo đuổi phu nhân không chỉ có mỗi mình chàng trai đó.”

Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.