Chương trước
Chương sau
Làm cậu ấm nhà họ Phó, từ trước đến nay, mọi người đều phải nhìn sắc mặt Phó Thời Văn, không có chuyện anh phải đi xem sắc mặt của người khác.

Chịu buông lỏng kiêu ngạo dỗ dành Lâm Du, đối với anh mà nói, đã là cực hạn.

Anh cau mày, nhàn nhạt mà nói một câu: “Cơm hộp tới rồi, ngồi dậy ăn cơm.”

Lâm Du không nhúc nhích.

Mặt Phó Thời Văn hoàn toàn lạnh xuống, anh đứng dậy quay ngoắt đi, tay lại bị Lâm Du bắt được.

“Tiên sinh…… Đừng đi……”

Phó Thời Văn quay đầu lại, nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp của Lâm Du đầy sợ hãi, bất an cùng ỷ lại, làm cho Phó Thời Văn ngây ra, chớp mắt một cái.

Điều này làm cho Phó Thời Văn nhớ tới thời điểm một năm về trước, vừa mới đem Lâm Du mang về nhà, cũng là bộ dáng như vậy, sợ hãi cùng bất an tràn ngập trong đôi mắt chàng thiếu niên.
Trước nay Phó Thời Văn không cảm thấy mình là một người tốt.

Anh rõ ràng chỉ là một kẻ có tư tưởng ích kỷ giả tạo.

Lúc thiếu niên tông vào đầu xe của anh, Phó Thời Văn thấy gương mặt cậu cùng An Trừng trông giống nhau như đúc, trong lòng nổi lên kế hoạch đê tiện.

Anh chỉ là bỏ ra một chút tiền, giúp thiếu niên trả tiền thuốc men của mẹ cậu, thuận tiện phân phó nhân viên một câu đi tìm một luật sư, giúp cha cậu lật lại bản án.

Chút việc này đối với anh tính ra cũng không đáng kể, chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì, nhưng thiếu niên cùng mẹ cậu lại cho rằng anh là đại ân nhân, vô cùng cảm kích anh.

Phó Thời Văn giả nhân giả nghĩa mà nói bản thân chỉ là làm từ thiện, không cần sự đền đáp, tự tạo ra hình tượng một người có tấm lòng cao thượng sẵn sàng giúp đỡ người khác.
Quả nhiên, thiếu niên không cách nào chống cự được, cam tâm tình nguyện bị anh mang về nhà.

Phó Thời Văn đem Lâm Du coi như một vật thay thế, còn chàng thiếu niên tựa hồ coi anh như vị thần hộ mệnh của cậu.

Phó Thời Văn yên tâm thoải mái mà hưởng thụ sự quan tâm chăm sóc của thiếu niên.

Ở trong mắt Phó Thời Văn, nói Lâm Du là vợ anh, không bằng nói, Lâm Du là sủng vật ngoan ngoãn biết nghe lời mà anh nuôi.

Lúc nhiệt tình thì như một con cún vẫy đuôi, thời điểm lăn trên giường lại như con thỏ mê người, nói tóm lại, Phó Thời Văn đối với Lâm Du là thực sự vừa lòng.

Thế cho nên, tuy rằng An Trừng đã trở lại, Phó Thời Văn cũng không có ý nghĩ đem Lâm Du đuổi đi.

Chẳng qua, hiện tại sủng vật này còn đang cáu kỉnh.

Phó Thời Văn không còn nhiều kiên nhẫn.

“Còn đang cáu kỉnh sao?”
Lâm Du ngẩng đầu nhìn phía Phó Thời Văn, đáy mắt lập lòe trong suốt, âm thanh run rẩy: “Tiên sinh…… Về sau sẽ không cần em nữa sao?”

Phó Thời Văn ngừng một lát, nói: “Sẽ không.”

Tạm thời sẽ không.

Lâm Du rũ đôi mắt xuống: “Tiên sinh, thực xin lỗi, về sau em sẽ ngoan ngoãn nghe lời.”

Cậu chỉ là, quá sợ hãi, sợ một lần nữa lại bị bỏ rơi.

Sau khi cha mẹ qua đời, thế giới của cậu, chỉ có tiên sinh.

Phó Thời Văn ăn cơm chiều xong, sau đó có tiếp điện thoại một hồi, liền đi ra cửa.

Lâm Du dọn bàn ăn, hỏi: “Tiên sinh buổi tối sẽ trở về sao?”

“Có thể.” Phó Thời Văn không xác định mà trả lời.

Nhìn đến Lâm Du khi thu dọn bàn ăn phải cẩn thận tránh đi miệng vết thương, Phó Thời Văn nói: “Ngón tay em bị thương, mấy ngày này gọi bảo mẫu tới làm đi, không tốn bao nhiêu tiền, em nghỉ ngơi cho khỏe.”

Từ khi Lâm Du dọn vào nhà, đã bắt đầu đảm đương việc nhà lo cho cuộc sống hàng ngày của Phó Thời Văn, bất kể là nấu cơm hay quét dọn nhà vệ sinh, đều là do chính tay cậu làm.

Trong nhà vẫn duy trì sạch sẽ ngăn nắp, mỗi ngày buổi tối khi Phó Thời Văn trở về, Lâm Du đều sẽ ở trên sô pha ngồi chờ anh trở về.

Mặc kệ rằng phải chờ bao lâu đi chăng nữa.

Nhưng mà, điều này trong mắt Phó Thời Văn, chỉ là việc nhỏ không đáng để tâm.

Bảo mẫu có thể quét dọn vệ sinh, bảo mẫu cũng có thể làm ra đồ ăn ngon, Lâm Du thích làm việc này, ở trong mắt anh là ai làm thì cũng đều như nhau.

Lâm Du thuận theo gật gật đầu: “Vâng, tiên sinh.”

Phó Thời Văn phát hiện, hình như trải qua chuyện này, thỏ con thoạt nhìn càng dịu dàng càng ngoan ngoãn.

Phó Thời Văn lại cảm thấy có chút vui vẻ, không muốn đứng dậy, cảm thấy có chỗ gì đó đã thay đổi.

Phó Thời Văn nhìn Lâm Du, nói: “Buổi tối tôi sẽ cố về sớm một chút.”

Lâm Du lại gật gật đầu: “Tiên sinh chú ý an toàn.”

Phó Thời Văn theo bản năng mà giãn mày một chút.

Sau khi Phó Thời Văn ra khỏi nhà, Lâm Du thấy di động của Phó Thời Văn ở trên sô pha.

“Phó ca, mau tới đi, hôm nay đại minh tinh An Trừng bay riêng trở về, mọi người đều đang chờ anh……”

Di động nằm trên sô pha sáng một chút, màn hình WeChat nhảy lên một cái tin nhắn như vậy.

Lâm Du xao động, đến khi phía sau truyền đến một tiếng mở cửa, Lâm Du phảng phất trong mộng bừng tỉnh, rời mắt khỏi.

Phó Thời Văn sau khi ra khỏi nhà, phát hiện trên người không mang theo di động.

Anh cầm lấy di động trên sô pha, nhìn thoáng qua chỗ Lâm Du.

“Vừa rồi không cầm di động, tôi đi đây, lại đây ôm một cái.”

Lâm Du chậm rãi đi lên phía trước, Phó Thời Văn đem Lâm Du ôm vào trong lòng ngực, cúi đầu hôn nhẹ lên trán Lâm Du.

Phó Thời Văn ôn nhu mà nói: “Ở nhà ngoan ngoãn, chờ tôi về.”

“Vâng.” Lâm Du gật đầu.

Sau khi Phó Thời Văn rời khỏi, Lâm Du ngồi ở trên sô pha, sửng sốt một lúc lâu.

Trong góc truyền đến vài tiếng âm thanh sột soạt sột soạt , Lâm Du phục hồi tinh thần lại.

Chẳng lẽ trong nhà còn có người khác?

Cuối cùng, Lâm Du phát hiện một con thỏ con ở đằng sau máy lọc nước.

Thỏ con trông rất nhỏ, toàn thân phủ lông tuyết trắng, ngồi ở trong góc, lỗ tai gục xuống, đôi mắt hồng hồng, không khỏi làm người ta yêu thích.

Trong nhà đào đâu ra lại có một con thỏ?

Lâm Du bỗng nhiên nhớ lại, trên bàn trà có cái l*иg sắt màu hồng nhạt.

Lâm Du ngồi xổm xuống, thỏ con ôm lên, nhìn qua có vẻ tinh thần có chút uể oải không được phấn chấn.

Ngay cả khi Lâm Du ôm nó, cũng không có giãy giụa, chỉ là gục đầu xuống, nhẹ nhàng cọ cọ vào tay Lâm Du.

“Cưng đói bụng sao?”

Lâm Du không biết thỏ con ăn cái gì, lên mạng tra thử, thấy bảo thỏ ăn cỏ khô và đồ ăn cho thỏ, nhưng Lâm Du khẳng định là trong nhà không có mấy thứ đó.

Con thỏ cũng còn có thể ăn quả táo và cà rốt bí đỏ, cậu nhớ tới, trong nhà còn có mấy củ cà rốt.

Lâm Du đem con thỏ bỏ vào chiếc l*иg sắt nhỏ màu hồng, đi tới phòng bếp tìm được một củ cà rốt còn tươi, đem cắt thành mấy khúc nhỏ.

Lâm Du mở lòng bàn tay, đem cà rốt đặt trong lòng bàn tay rồi đưa tới.

Thỏ con dùng cái mũi ngửi ngửi, nhận thấy được có thể ăn, nó hơi hơi cúi đầu, cắn cà rốt.

Thỏ con khi nhai thức ăn hai bên miệng động đậy, ăn rất chậm cũng rất tinh tế, thỉnh thoảng còn thẹn thùng lộ ra mấy chiếc răng trắng nhỏ, lúc Lâm Du sờ vào, cái tai thỏ giật giật, nhưng cũng không có né tránh.

Chỉ chốc lát sau, một củ cà rốt đã ăn xong rồi.

Ban đêm yên tĩnh, ngoài cửa sổ gió thổi làm nhánh cây đung đưa, Lâm Du ngồi ở trên sô pha, mở sổ nhật ký ra.

Cuốn sổ nhật ký thật dày, đã lấp đầy chữ gần một nửa.

Lâm Du không có thói quen viết nhật ký, cậu chỉ là ngẫu nhiên sẽ cầm lấy bút, ghi lại một vài chuyện vụn vặt.

“11.26 thời tiết trong lành.

Buổi sáng hôm nay lần đầu tiên làm cơm chiên trứng.

Lo lắng hương vị không tốt, nhưng tiên sinh nói là ăn rất ngon.

Vui vẻ.”

……

“3.8 trời mưa to

Cùng thầy giáo và các học sinh trong lớp hàn huyên về thành tích học tập một lát, tan học hơi trễ.

Tiên sinh có uống một chút rượu, hôn lên mặt mình.

Môi của tiên sinh rất mềm, rất vui được cùng tiên sinh hôn môi……”

……

“5.17 thời tiết âm u

Hôm nay tiên sinh bị cảm mạo không được khỏe, tiên sinh như cũ không chịu uống thuốc.

Trộm viên thuốc mài nhỏ khuấy vào trong ly nước của tiên sinh. Có lẽ tiên sinh không biết chính mình đã uống thuốc.”

……

Ngón tay tinh tế của Lâm Du lật sang từng mặt giấy.

Ở trang cuối sổ nhật ký, là trước kia Lâm Du có liệt kê ra mười mục tiêu nhỏ.

“Điều thứ nhất: Cùng với tiên sinh leo núi xem mặt trời mọc.”

“Điều thứ hai: Cùng tiên sinh đi dạo bờ biển xem mặt trời lặn.”



“Điều thứ chín: Cùng tiên sinh nuôi một em thú cưng.”

“Điều thứ mười: Sinh một bé con cho tiên sinh.”

Lâm Du nhìn thoáng qua ở sô pha thỏ con đang nằm ở một góc ngủ say, cậu cầm bút lên, ở điều thứ chín trong trang giấy cuối cùng của quyển sổ, đánh dấu một cái."



Ước chừng lúc 10 giờ, ngoài cửa sổ vang lên tiếng xe.

Trên sô pha thỏ con giật mình bừng tỉnh, hai lỗ tai thỏ dựng đứng lên, bất an mà nhìn về bốn phía.

Lâm Du nhẹ nhàng mà sờ sờ cái đầu nhỏ của nó.

Thỏ con cả tin đi xuống, chóp mũi cọ cọ lên tay Lâm Du, có vẻ lại đói bụng.

Thỏ con buổi tối hay đói bụng, buổi tối nó thường ăn nhiều hơn là buổi sáng

Lâm Du lấy ra một củ cà rốt, trêu đùa thỏ con một chút.

Ngoài phòng truyền đến tiếng đập cửa.

Tiên sinh quên mang chìa khóa sao? Lâm Du buông con thỏ xuống, đứng dậy đi mở cửa.

Cửa vừa mở, Lâm Du sửng sốt một chút.

Ngoài cửa là một thanh niên cùng cậu lớn lên có bảy tám phần tương tự đỡ lấy Phó Thời Văn, cậu ta là…… An Trừng……

Bốn mắt nhìn nhau, An Trừng so Lâm Du có lẽ còn bất ngờ hơn, cậu ta kinh ngạc mà nhìn Lâm Du: “Xin lỗi, tôi không biết hai người là quan hệ này.”

Lần trước ở bữa tiệc sinh nhật của bà Phó, Lâm Du và An Trừng có gặp qua một lần.

Mà Lâm Du không quên được chính là, ở trong yến hội, An Trừng hỏi Phó Thời Văn, cậu là ai?

Phó Thời Văn lại trả lời, cậu chỉ là một người không quan trọng.

Chỉ là mỗi khi lại nghĩ tới một màn này, trái tim cậu sẽ đau đớn co thắt đến lợi hại.

An Trừng nói: “Phó Thời Văn uống nhiều quá, tôi đưa anh ấy về.”

Phó Thời Văn dựa vào người An Trừng, tràn đầy mùi rượu, hiển nhiên đã say không nhẹ.

“Xin lỗi a, vì đỡ rượu cho tôi, anh ấy mới uống nhiều như vậy.” Vẻ mặt An Trừng tràn ngập tội lỗi.

Tuy rằng Lâm Du biết, An Trừng khả năng chỉ là vô tình nói ra, nhưng lời nói rơi vào tai Lâm Du nghe rất hụt hẫng.

Hóa ra, tiên sinh là vì giúp An Trừng đỡ rượu, mới uống say như vậy.

Lâm Du nhìn bộ dáng hai người dựa sát vào nhau, giữa mày nhíu lại: “Đem tiên sinh giao cho tôi là được.”

An Trừng mỉm cười nói: “Không cần đâu, tôi chỉ dìu anh ấy đi vào thôi.”

Nói xong, An Trừng đỡ Phó Thời Văn bước vào nhà, quen thuộc tìm được phòng ngủ của Phó Thời Văn, sau đó đem Phó Thời Văn đỡ đến trên giường, cởi giày ra, đắp chăn đàng hoàng.

Phó Thời Văn cao tận 1m89, làm An Trừng tốn không ít sức lực.

Lâm Du không nói chuyện, cậu đứng ở một bên, lẳng lặng mà nhìn An Trừng giúp Phó Thời Văn lau mặt, ngón tay đâm sâu vào lòng bàn tay.

Nhà là nơi an toàn nhất, là bến đỗ ấm áp nhất, mà hiện tại, căn nhà lại bị người ta chiếm chỗ, loại cảm giác này làm Lâm Du thấy không thoải mái.

Nơi này là nhà của cậu và Phó Thời Văn, mà An Trừng lại quen thuộc với nó như thể cậu ta mới là chủ nhân thật sự.

An Trừng sau làm xong hết thảy, đóng cửa phòng ngủ.

Cậu ta xoa xoa mồ hôi giữa trán, nhìn về phía Lâm Du đang trầm mặc, mỉm cười nói: “Trước kia khi uống say, đa số đều là tôi đưa anh ấy trở về, không có cách khác, ai bảo nhà chúng tôi ở gần nhau.”

“Trước kia tôi ở cách vách nhà anh ấy.”

“Vừa rồi tôi ở trong nhà, nhìn đến hoa hồng cách vách vẫn còn nở rộ, đó là loại hoa mà tôi từng rất thích, không nghĩ tới ở đây có chủ nhân mới rồi mà vẫn còn có thể nhìn thấy loại hoa này.”

“Chủ nhân mới của căn nhà này thật đúng là một người tốt, nếu không, tôi thật là một chút hồi ức đều không có.”

An Trừng nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, hình như là đang đắm chìm trong hồi ức.

Bỗng nhiên An Trừng nghĩ tới cái gì, nhìn về phía Lâm Du: “À, đúng rồi, cậu ngàn vạn lần đừng hiểu lầm tôi cùng Phó Thời Văn còn có quan hệ đó. Tôi cùng Phó Thời Văn là anh em tốt, cùng nhau lớn lên, có thể cùng mặc chung một cái quần, quan hệ thực thân thiết, là anh em tốt, bạn tốt.”

Lâm Du có chút kinh ngạc, An Trừng cùng tiên sinh, chỉ là bạn thôi sao?

Cậu còn tưởng rằng ——

“Cho nên cậu sẽ không thật hiểu lầm đi?”

An Trừng kinh ngạc mà nhìn Lâm Du, ha ha nở nụ cười.

Cậu ta cười nói: “Kia thật đúng là quá oan uổng, tôi cùng Phó Thời Văn từ nhỏ đến lớn đều là người anh em thân thiết, thật không phải loại quan hệ như cậu tưởng, đừng hiểu lầm chúng tôi nha, anh dâu.”

Một câu “Anh dâu” phảng phất chọc thủng ham muốn sở hữu xấu xí trong lòng Lâm Du.

“Không có, như thế nào sẽ……” Lâm Du quẫn bách xua tay.

“Như thế nào mà từ nhỏ mọi người đều cảm thấy chúng tôi là một đôi?” An Trừng nhăn nhăn mày, nhìn qua giống như thật phiền não: “Chúng tôi chỉ là tình huynh đệ thuần khiết, anh em tốt.”

Lâm Du nhìn An Trừng, tuy rằng diện mạo của bọn họ có bảy tám phần tương tự, nhưng trên người An Trừng có một loại khí chất mà Lâm Du không có, trên đỉnh đầu cậu ta phảng phất ánh hào quang, trời sinh chính là trung tâm, sống trong nhung lụa lớn lên, từ cách nói chuyện lộ ra sự tự tin mỉm cười, là thứ mà Lâm Du có học cũng học không được.

Nhìn An Trừng thoải mái tươi cười, Lâm Du bỗng nhiên nghĩ đến một câu: Tự biết xấu hổ.

Đơn giản là, người tiên sinh thích cũng không biết tiên sinh thích cậu ta.

Cậu ta lại chỉ coi tiên sinh như bạn tốt.

Mà chính mình lại có suy nghĩ ti tiện, rõ ràng chỉ là vật thay thế, lại nhìn hành động kia của An Trừng, nội tâm không kiềm chế được điên cuồng hâm mộ cũng vừa ghen ghét người ta……

An Trừng cười đứng lên: “Anh dâu, tôi đưa Phó Thời Văn về rồi, không ở lại quấy rầy cậu nữa, cậu cũng nghỉ ngơi sớm chút đi.”

Lâm Du tâm tình phức tạp mà giơ tay chào: “Hẹn gặp lại.”

“Ơ, đây là con thỏ?!”

Lúc An Trừng đi, ở trên sô pha thấy một con thỏ nhỏ, dừng bước chân.

Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.