Thấy cánh tay cô khẽ động đậy, Khuê Thú Chi còn tưởng do quá mệt mỏi mà sinh ra ảo giác. Nhưng tay cô lại cử động lần thứ hai, cả người anh giống như bị điện giật lập tức từ trên ghế đứng lên, xô cả ghế ngã xuống, trong phòng bệnh yên tĩnh lập tức phát ra tiếng động lớn đến giật mình.
Hai mắt anh đầy những tia máu nhìn chằm chằm vào cánh tay đang gác lên chiếc chăn mỏng trước ngực, ngay cả nháy mắt cũng không dám.
Anh không nhìn lầm, đúng là tay cô cử động, đầu tiên là ngón trỏ, sau đó là ngón giữa. Tay cô thật sự có cử động! Cô tỉnh lại rồi sao? Rốt cuộc cô cũng nguyện ý tỉnh lại rồi sao?
Tầm mắt của anh kích động chuyển từ tay lên khuôn mặt cô, phát hiện hàng lông mi của cô đang khẽ lay động, sau đó, mí mắt của cô dần mở ra làm cho anh không khỏi há hốc mừng rỡ.
Suốt năm ngày nay, anh đã mong đợi, hy vọng, cầu xin, buồn bã khẩn cầu giây phút này, cầu xin cô có thể tỉnh dậy gặp anh, nhưng khi giây phút đó đến, anh bỗng nhiên cảm thấy hoảng sợ.
Cô có thể quên mất anh, không nhận ra anh không?
Không, không thể, chuyện như vậy không thể xảy ra với cô được.
“Tiểu Hàn?”. Anh nghiêng người về phía cô, giọng nói khàn khàn run rẩy cất tiếng gọi.
Nghe thấy thanh âm, Vu Hàn chậm chạp quay đầu nhìn về phía anh.
“Anh… Là ai?”. Cô suy yếu hỏi, tròng mắt mệt mỏi mờ mịt.
Nỗi sợ hãi choán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/satan-lau-nam/2544944/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.