Hai trăm bình đan dược Đường Tiêu lấy được, nếu cầm ra kinh thành mà bán thì ít nhất có thể bán được hơn năm ngàn lượng bạc.
Hơn năm ngàn lượng bạc là khái niệm gì?
So sánh trực quan một chút, ví dụ như một người dân bình thường ở Đại Minh Hướng, một năm tiền sinh hoạt chỉ cần nửa lượng bạc là đủ rồi. Những binh sĩ không ra trận quân lương một ngày chỉ có ba phân bạc, một tháng chưa đủ một lượng.
Thân là người hầu của Đường Tiêu, mười nha đầu tiền tiêu vặt hàng tháng cộng lại là gần sáu lượng. Còn bản thân Đường Tiêu mỗi tháng tiền tiêu vặt cũng chỉ có mười lượng. Phải biết rằng Hầu phủ cũng được xem là gia đình đại phú trong kinh thành rồi.
Trấn Quốc Hầu Đường Uyên trong tất cả các Hầu gia được xem là có bổng lộc cao nhất. Mỗi tháng, theo như quy định của Đại Minh Hướng thì cũng có được 150 lượng. Đương nhiên, chi tiêu hàng ngày của Hầu phủ, còn có sản nghiệp của Hầu gia chèo chống, không hoàn toàn dựa hết vào lương bổng của Hầu gia.
Từ Minh, Hoàng Quyền và một thiếu niên khác bí mật tìm cách giết Đường Tiêu ở Đông Thai Sơn, kết quả là bị Đường Tiêu xuyên qua thời gian trở về giết lại. Trước khi bọn chúng giết Đường Tiêu, đã nói với trong nhà, muốn đến một ngọn núi phía bắc kinh thành để bế quan tu luyện một thời gian, trùng kích tu vi võ giả Nhân Nguyên cấp hai.
Sau khi trở thành võ giả, mỗi lần được lên chức, thì địa vị xã hội sẽ đồng thời được tăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/189800/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.