Vượt qua những trạm gác này không đáng là gì với Đường Tiêu, hắn hiện tại tuy không nhanh nhẹn bằng lúc trước nhưng suy nghĩ và kinh nghiệm vẫn không hề mất đi.
Rời khỏi Đông Thai Sơn, tiến về phía trước không xa là một trấn nhỏ tuy nói là trấn nhỏ nhưng chỉ là một dãy hơn mười tòa nhà liên tục mà thôi, Đường Tiêu vừa ở trên núi giết người thi thể chưa xử lý sạch sẽ toàn bộ không muốn để cho người khác nhìn thấy mình đã tới ngọn núi này, cho nên tìm đường đi xa xa mà lách qua.
Đi nửa canh giờ ở bên đường bắt đầu có nhiều phòng ốc hơn, con đường cũng trở nên náo nhiệt một số sơn dân gánh củi mà về tuy ngẫu nhiền có người nhìn qua Đường Tiêu nhưng cũng không đặc biệt chú ý tới hắn, cộng thêm khoảng cách ở đây với Đông Thai Sơn đã xa, tâm tình của Đường Tiêu cũng từ từ buông xuống.
Đi một lúc nữa Đường Tiêu cảm thấy rất khát, hắn liền dừng ở trước một quán trà mà ngồi xuống cố ý tỏ ra vẻ người lạc đường, cũng lão bá bán trà nói chuyện một phen, thăm dò tin tức một hồi.
Hóa ra mảnh đất dưới chân của hắn không phải là đại lục mà là một tòa hải đảo, tên là Áo Bỉ Đảo, tất cả mọi người ở trong Áo Bỉ đảo là con dân của Đại Minh triều.
Đại Minh triều trước kia thống trị ở phía Tây Bắc nhưng mấy trăm năm trước đây bộ tộc Mãn Châu ở Cửu Châu đã cướp đi giang sơn của bọn họ thành lập nên vương triều Mãn Thanh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/189791/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.