- Buồn nôn chết thôi mau thu hồi cái răng chó của ngươi.
Đường Tiêu nhịn không được mà quát một câu.
Cấm chế song thù ở sau lưng Cửu Bàn Đồng Mỗ nghe được thì khẽ cười khúc khích.
- Dám mắng ta?
Cửu Bàn Đồng Mỗ tái nhợt tựa hồ không tin vào tai của mình.
- Chửi mắng ngươi thì sao? Nếu ngươi không cút ngay ta sẽ giết ngươi.
Sát ý trong mắt của Đường Tiêu hiện lên.
Cửu Bàn Đồng mỗ nghe vậy thì liền giận dữ, nhanh chóng dùng thế sét đánh không kịp bưng tai tấn công về phía Đường Tiêu, Đường Tiêu tránh né không kịp hộ thể cương khí cũng bị đánh nát, một cánh tay bị đứt lìa.
Quả nhiên Đường Tiêu vẫn đánh giá thấp sự lợi hại của Cửu Bàn Đồng Mỗ,.
- Đi ra đi Ngân Từ Phong nữ nếu ngươi không ra đây ta sẽ nhốt ngươi vào trong hồn luyện phách khiến ngươi vĩnh viễn không được luân hồi.
Cửu Bàn Đồng Mỗ trầm mặt hướng về phía Đường Tiêu mà quát to.l
- Chỉ bằng ngươi?
Đường Tiêu nhìn cánh tay bị rơi ra, Thốn Mang do Truy Biến cho hắn đương nhiên là quan trọng nhưng mà tính mạng bản thân vẫn quan trọng hơn.
Cửu Bàn đồng mỗ lịa há to miệng một cái răng giả lại phóng ra hướng về phía cánh tay của Đường Tiêu mà cắn.
Nhưng đúng lúc này, hàm răng giả của Cửu Bàn Đồng Mỗ đột nhiên bị một đạo bạch quang làm cho tán đi, một hư ảnh lão nhân xuất hiện ở bên người Đường Tiêu.
- Phiên lão tổ.
Cửu Bàn Đồng Mỗ nhìn thấy hư ảnh của lão nhân kia thì sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1452244/chuong-487.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.