- Hừ kẻ ngu ngốc nào vậy? Hai trăm vạn ngươi cầm đi, đem vạn niên tuyết linh thảo mà nuốt cho bổ óc.
Nữ tử số 76 rất tức giận mà mắng.
- Xin khách nhân số 76 không được dùng từ ngữ miệt thị người khác nếu như tái phạm thì sẽ bị hủy bỏ tư cách đấu giá .
Đấu giá sư nghiêm khắc nói với nữ tử ở số 76 một câu.
Nữ tử trẻ tuổi kia cũng hừ lạnh một tiếng không nói gì thêm.
Sắc mặt của Đường Tiêu lạnh nhạt mà dựa vào ghế, đã đấu giá được hắn cũng không cần phải tức giận, có tiền chính là đại gia hiện tại ở đây hắn là người có tiền nhất phòng đấu giá này đương nhiên chỉ mình hắn mới có quyền nói chuyện.
Bởi vì vị khách số 37 ngang trời xuất thế, khuôn mặt của đấu giá sư trở nên quái dị, những thứ khác cứ báo giá một hai lần vị khách số 37 liền ra giá mấy trăm khối linh thạch, cứ như vậy Vạn Niên Vô Ưu thảo cũng nhanh chong được Đường Tiêu thuận lợi cầm lấy.
Tuy nhiên sau khi tới gốc thảo dược thứ hai, khi Liễu Yên hô lên hai trăm khối linh thạch vị nữ tử ở số 76 liền hô hai trăm linh một linh thạch.
Đường Tiêu quyết định thật nhanh để cho Liễu Yên hô lên bốn trăm khối linh thạch.
Ở trong phòng đấu giá tất cả mọi người không cách nào bình tĩnh được nữa, thanh âm ông ông truyền ra bốn phía, ở trên lầu rất nhiều người nhìn về phía này.
Mỗi lần tăng giá hai trăm khối linh thạch đây không phải là phá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1452229/chuong-472.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.