- Bổn điếm có giá cả công bằng làm gì có chuyện bán mắc.
Điếm chủ kia nghe thấy lời của Đường Tiêu thì hơi mất hứng, bởi vì Đường Tiêu thay đổi diện mục, thay đổi quần áo cho nên hắn cũng không nhận ra Đường Tiêu là đệ tử của Truy biến. tuy Đường Tiêu có tu vi Địa Nguyên tứ cấp nhưng ở trong Tinh Thần tông cũng không lộ ra vẻ gì nổi bật hơn nữa ở trong phường thị chưa từng có người nào dám công nhiên hành hung chủ tiệm cho nên chủ tiệm cũng không để Đường Tiêu vào mắt.
- Không giảm giá chút nào sao?
Đường Tiêu chân thành thương lượng với chủ tiệm một phen.
- Khách quan cho rằng những dược tài này trị giá bao nhiêu?
Điếm chủ kia nhẫn nại hỏi Đường Tiêu một câu.
- Ta chỉ có ba trăm khối linh thạch.
Đường Tiêu nâng túi trữ vật lên, ném xuống trước mặt chủ tiệm.
- Có chút linh thạch này mà dám tới bổn điếm, hại ta bề bộn nửa ngày kiếm dược thảo cho ngươi, đi đi.
Ông chủ cửa hàng thấy Đường Tiêu keo kiệt như thế thì sắc mặt thay đổi, bắt đầu xua đuổi hắn.
- Mẹ nó
Đường Tiêu không thoải mái trừng mắt mà nhìn chủ tiệm trong lòng sinh ra ý giết người cướp của tuy nhiên vẫn kìm chế được, vạn nhất bị người ta bắt thì thật làm cho Truy biến phải mất mặt.
- Tiểu hữu mua dược thảo cần linh thạch sao?
Ở bên trong hồ lô dừa, Áo Bỉ lão ma thấy Đường Tiêu ủ rũ trở về thì hỏi một câu, xem ra muốn luyện phân thần hoàn thì phải bán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1452226/chuong-469.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.