Bành Thao nhíu mày trong tay của hắn lập tức phóng ra một đạo sáng bắn về phía Mạc Tà, cứ thế mà đem Mạc Tà ở trên không trung tấn công rơi xuống, nhưng đúng lúc này khoảng cách của Mạc Tà hướng về phía Đường Tiêu càng thêm gần.
Mạc Tà kiếm thể tựa hồ như mất đi linh tính hình ảnh của hắc bạch song long trở nên tàn nhược, hồn đoàn của Tử thần cũng bị thương tổn, gầm thét từ trong kiếm bắn ra, Đường Tiêu nhanh chóng lấy từ trên người ra một hạt châu màu đen kẹp ở trong tay dùng thần hồn của hắn cưỡng ép trấn áp hồn đoàn của Tử Thần, cũng dùng ý niệm cường đại thu hồn đoàn vào trong hạt châu màu đen kia.
Hạt châu vốn đen nhánh sau khi được hồn đoàn của Tử Thần tiến vào thì càng trở nên đen kịt, phảng phất giống như hắc ám hư không, tràn ngập khí tức nguy hiểm, Đường Tiêu mau chóng thu nó trở về.
- Hai người các ngươi đi chết đi.
Bành Thao nhìn thấy Đường Tiêu rõ ràng cướp đi danh kiếm Mạc Tà dưới tay của hắn, trong tay một lần nữa bắn ra hai đạo quang mang hướng về phía Đường Tiêu và Vi Liên.
Đạo ánh sáng này có tốc độ công kích vô cùng nhanh, Đường Tiêu cùng với Vi Liên không có thời gian chạy thoát, tình thế vạn phần nguy cấp, Đường Tiêu liền chuyển động thân thể chắn trước người của Vi Liên.
Hia đạo ánh sáng tất cả đều dừng ở trên người của Đường Tiêu, bắn thủng hộ thể cương khí của hắn, xuyên qua vai phải và vai trái của hắn tạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1452219/chuong-462.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.