Làm chuyện này kiêng kỵ nhất chính là cười, cười khiến cho tất cả khí tức mập mờ trở nên hư ảo.
Tuy nhiên Vi Liên đối với Đường Tiêu nhất định phải muốn khi nhìn thấy Đường Tiêu mở to con mắt ra nàng vẫn không hề do dự cởi hết quần áo một lần nữa ngồi lên trên người của Đường Tiêu cầm chặt tiểu long của Đường Tiêu hướng về phía cực âm chi địa của nàng thăm dò tới.
- Ngươi không đủ ẩm ướt.
Đường Tiêu nhắc nhở Vi Liên một câu.
Vi Liên không nói gì cầm lấy tiểu long ma sát ở chỗ khe âm một phen, cuối cùng Vi Liên khẽ rên lên một tiếng nằm sấp lên trên người của Đường Tiêu tay vẫn cầm tiểu long mà mân mê chỗ đó của mình.
- Ướt chưa?
Vi Liên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn Đường Tiêu.
- Ướt rồi.
Đường Tiêu cũng nở ra nụ cười.
- Cười chút nữa ta cho ngươi cười không nổi.
Vi Liên hờn dỗi nói hai má của nàng cũng trở nên đỏ thẫm.
- Ta tại sao lại cười không nổi.
- Ngươi sẽ nhanh chóng biết.
Vi Liên hung hăng cầm lấy tiểu long điều chỉnh một phen đem nó từ từ hướng về phía cửa khẩu của mình.
Ở chỗ đó nước đã giàn dụa mọi sự chuẩn bị đều đã xong rồi.
Hô hấp của cả hai lúc này đều trở nên hơi kịch liệt, bốn mắt nhìn nhau Đường Tiêu nhìn bờ môi hồng của Vi Liên không nhịn được liền kéo nàng xuống dưới sau đó hung hăng mút lấy.
Cảm giác thân thể áp đảo tất cả bây giờ bọn họ cũng không quan tâm nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1452203/chuong-446.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.