Lạnh quá....
Có lẽ chỉ là nội tâm lạnh.
Nhìn bốn phía cả ngày Đường Tiêu phát hiện ra hắn có thể khống chế được phù triện này rồi vì vậy hắn tận lực bay bên trái sang bên phải, thời gian ngốc nghếch trôi qua Đường Tiêu đối với sự khống chế phù triện ngày càng trở nên thuần thục, phiêu du cả ngày, không gian vẫn trở nên đen kịt cho nên Đường Tiêu không còn khái niệm thời gian gì cả.
Sau tử vong là một màn hắc ám hư không, thời gian dài gấp thế giới bình thường ba mươi vạn lần, Đường Tiêu ở chỗ này phiêu du cả ngày cũng chỉ bằng một phần ba thời gian ở Áo Bỉ Đảo mà thôi, đương nhiên hiện tại Đường Tiêu còn chưa biết những chuyện này.
Cứ như vậy không biết đã trôi qua bao lâu Đường Tiêu cuối cùng cũng có thể tùy ý phiêu du rồi, ngẫu nhiên ở trong hắc ám hư không hấp thu năng lượng thần bí, chậm rãi khỏe mạnh hơn.
Bởi vì quá mức nhàm chán cho nên Đường Tiêu bắt đầu thăm dò xem hắc ám hư không này đến tột cùng là cái gì.
Tiếc rằng kết quả hắn thăm dò vẫn chỉ là vô tận hắc ám, bên ngoài hắc ám vẫn là hắc ám, vĩnh viễn chỉ có hắc ám, vô cùng nhàm chán.
Đường Tiêu bắt đầu buồn bực linh hồn không bị diệt tựa hồ là một chuyện tốt nhưng sau khi chết rơi vào một nơi nhàm chán như thế này quả thực khiến hắn phát điên.
Sớm biết nhàm chán như vậy cứ để thần hồn tiêu tán là được.
Tưởng tượng như vậy thần hồn của Đường Tiêu bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1452085/chuong-328.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.