Đường Tiêu kinh hoàng giật mình, hắn cảm thấy mắt mình như muốn hoa lên rồi hắn lại nhìn về phía Tuyết Điêu kia cảm thấy cực lớn Tuyết Điêu vẫn còn mà giờ phút này Dực Thai công chúa giống như là một con kiến đang ngồi trên đỉnh đầu của nó.
Hắn là ai là Tuyết Điêu vương sao?
Đường Tiêu mơ hồ một hồi rồi hiểu ra chẳng lẽ là Trấn Quốc hầu Đường Uyên vị phụ thân mà mình chưa bao giờ gặp mặt.
Tuyết Điêu cực lớn hạ xuống, sau đó nâng cái đầu cực lớn lên, hướng về phía bốn gã cuồng võ sĩ kịch liệt rít gào.
Một thanh âm rung chuyển trời đất thoát ra từ hư ảnh của Tuyết Điêu, hư ảnh này xẹt qua không khí như muốn bị chèn ép, bốn gã cuồng võ sĩ đỉnh phong lập tức rung động, từng người phun ra từng ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, sau khi cảm nhận được Tuyết Điêu cường đại bọn họ liền lục tục bỏ chạy.
Tinh thần Đường Tiêu mơ hồ, Tuyết Điêu này tựa hồ không phải là con Tuyết Điêu ở trong Mị Ma ảo mộng.
- Lão điêu này có tới tám đạo linh phù chúng ta không thể chống lại được, đại quân đã bị diệt chúng ta từng người vẫn nên chạy trốn thôi.
Bốn gã cuồng võ sĩ tu vi Địa Nguyên đỉnh phong nhanh chóng chạy đi.
Tên mạnh nhất trong số bọn họ cũng chỉ có tu vi là bốn đạo linh phù, ba gã cuồng võ sĩ kia thì không bằng hắn chỉ có thực lực ba đạo linh phù, mà đối phương lại có tới tám đạo linh phù.
- Muốn chạy trốn sao?
Một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1452083/chuong-326.html