Sắp xếp xong mọi thứ, Đường Tiêu tiến vào tướng quân phủ gần như không một bóng người, thẳng tới phòng ngủ của phó thành. Bây giờ tuy trời đã sáng rõ nhưng phó thành vẫn đang lỏa lồ ôm cô gái trẻ tuổi nằm ngủ trên giường lớn, xem bộ dáng thì như là đêm qua vui vẻ quá độ.
Đường Tiêu lặng lẽ phóng ra một đám con rối, chuẩn bị nhân cơ hội phó thành còn say ngủ trọng thương gã, vừa lúc đem võ giả Địa Nguyên tứ cấp này thu làm con rối cho mình. Nhưng không ngờ thiếu nữ lỏa thân không ngủ say, đột nhiên giật mình tỉnh lại. Thấy mười mấy người đàn ông xa lạ vào phòng, cô gái lập tức há to miệng hét rầm lên.
Đường Tiêu vội vàng dùng Luyện Yêu Đại Thủ Ấn đập xuống, cô gái lập tức bị đánh thành thịt vụn. Phó thành giật mình tỉnh dậy, nhảy dựng lên, đôi mắt toát ra nỗi lo sợ, há mồm mắng chửi đám Đường Tiêu.
- Đám chuột nhắt các ngươi từ đâu tới? Sao dám ám sát bổn tọa!? Không muốn sống nữa sao???
- Ám sát!?
Đường Tiêu lạnh lùng nói:
- Mấy vạn đại quân người mãn tới gần, bổn công tử và hai ngàn quân sĩ tại Phượng Tín quan khổ công thủ hai ngày hai đêm, mấy trăm huynh đệ chết trận, viện quân chậm chạp không đến, cuối cùng bị mãn nhân giáp công bất đắc dĩ bỏ quan quay về Khê Khẩu. Bà nội nó không ngờ ngươi không mở cửa thành! Hôm nay không giết ngươi thì không mặt mũi nhìn mấy trăm huynh đệ chết oan!
Mắt phó thành lấp lóe, dường như đã hiểu ra:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1452058/chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.