Lôi Chấn Tử có uy hiếp rất lớn với võ giả cấp nhân nguyên, nhưng bình thường, rất khó nổ tung hộ thể cương khí của võ giả cảnh giới thứ ba cấp địa nguyên, nhưng không giống như nổ ra từ trong cơ thể.
Đã hoàn thành luyện thành da trúc màng, rửa máu cho tủy, Lâm Quý sắp hoàn thành việc đầu thai, hai sét đánh tử trong cơ thể nổ ra mà không chết, không thể không nói hắn thực sự dũng mãnh không hề biết sợ!
Khi Đường Tiêu đứng dậy nhặt những cua kìm kích rơi trên mặt đất, đi từng bước vào điện tướng quân, Lâm Quý toàn thân đầy máu không ngờ cũng bò đứng dậy khỏi mặt đất.
- Tiểu súc sinh! Vô sỉ tồi tệ tiểu súc sinh! Ngươi lại dám sử dụng vật triều đình cấm đến ám toán bổn tọa! Ngươi! Ngươi!
Lâm Quý cuồng phun bãi máu tươi. Bây giờ đầu óc gã trống rỗng, không hiểu nổi tại sao gã là võ giả Địa Nguyên đỉnh tam cấp, chiến đấu với Đường Tiêu, một võ giả Địa Nguyên nhất cấp lại bị đánh thành như vậy.
Trong mắt Đường Tiêu tràn đầy cuồng vọng và khinh thường:
- Lâm Quý, hãy quỳ xuống thỉnh tội với thất hoàng tử đi, bổn công tử tha ngươi tội chết!
Tồi tệ thì sao chứ? Khi chiến đấu sinh tử đương nhiên sẽ dùng bất cứ thủ đoạn nào. Được làm vua thua làm giặc, kẻ thất bại vĩnh viễn chỉ có thể dập đầu chịu nhục. Khi người thắng leo lên trên ngôi cao, xóa đi đoạn lịch sử đấu tranh ti tiện đó, lập tức chính là hình tượng vĩ nhân quang huy, ai thèm để ý ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451977/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.