- Hừ, cái đồ không biết trời cao đất dày chết đi.
Thiết Vũ bị Đường Tiêu tinh thần thản nhiên của hắn chọc cho tức, một trưởng gậy sắt trong tay hướng xuống đất, trên người bay ra một phù trường lớn, hóa thành một cái móng vuốt lớn, rợp trời kín đất hướng đến Đường Tiếu. Móng vuốt phát ra tiếng “xoẹt xoẹt”. Dường như lập tức nắm trọn mọi thứ trong tay, bóp thành bùn.
Khi Thiết Vũ và Thất hoàng tử vừa mới đối chiến, cái vuốt đó chưa xuất ra lực, chỉ muốn bắt Thất hoàng tử lại, nhưng cái vuốt chụp hướng về phía Đường Tiêu, lại dốc toàn lực, muốn một phát giết chết Đường Tiêu.
Thất hoàng tử nhìn vào móng vuốt uy lực lớn, không khỏi ngầm kinh hãi, nhưng không dám nói thêm lời nào, để tránh phân tâm của Đường Tiêu, chỉ ngầm lo lắng cho Đường Tiêu trong lòng. Dực Thai công chúa bên cạnh Thất hoàng tử sắc mặt càng trắng bạch, trong lòng ngầm oán trách biểu hiện của Đường Tiêu, không ngờ đen cả cao thủ qua, lại không để bọn họ ra tay, lại muốn mạo hiểm thân mình, đấu trực diện với hai cao thủ cấp địa nguyên là Nhung Thương và Thiết Vũ.
Ba đạo phù triện của Đường Tiếu khi luyện dưới nhiệt độ thấp, tất cả đều biến thành màu óng ánh, sau đó trở lại mặt đất, chỉ có thể phân ra chút màu sắc vốn có, tuy nhiên uy lực của ba đạo phù triệu này đã hơn xưa rất nhiều. Khi vuốt lớn của Thiết Vũ chụp tới, Đường Tiêu chỉ khởi động hai đạo phù triệu trong cơ thể đuổi hướng vào vuốt lớn đó. Tuy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451966/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.