Đương nhiên, cho dù không đi ra ngoài lừa gạt, lần đầu nhập vào nơi đóng quân ở Phượng Lâm trấn hơn hai ngàn lượng bạc tất nhiên phải có hồi báo. Hơn một ngàn người này sau khi được huấn luyện, tất cả đều trở thành tay chân của Đường Tiêu. Đi ra ngoài tiêu diệt một số kẻ phản bội thì cũng có thể tùy tiện kiếm trở về trên vạn lượng bạc. Hai ngàn lượng bạc này càng chẳng đáng là cái gì.
- Lưu đô thống khi quay trở lại kinh thành có mang theo ba mươi thân binh nay đâu rồi?
Rốt cuộc một gã Thiên Phu Trưởng nhịn không được, cất tiếng hỏi.
- Khi chúng ta đến Tuyết Sơn Sơn Mạch, bị sơn tặc phục kích. Bọn họ đều chết hết cả. Việc này ta đã bẩm báo Bộ Binh.
Lưu Đình làm ra vẻ thống khổ nói.
Sau khi hội ý xong, mọi người đều ra về. Chết một vài chục người trong quân đội cũng chẳng đáng là cái gì. Đặc biệt là quan tướng cao cấp chết rồi thì có người khác nhảy vào thay vị trí. Thậm chí có người còn để ý mừng thầm.
Ngày hôm sau, Hồng Tu bị Hồ Nhuận dùng lời lẽ mật ngọt dụ trở về từ Hoa Liên thành. Tiểu tử này ỷ mình có bối cảnh sau lưng nên cũng không đem Lưu Đình để vào mắt. Kết quả chọc giận đến Đường Tiêu. Dưới sự khống chế của Đường Tiêu, Lưu Đình chỉ huy một đám người đem y đánh cho một trận, ngảy cả một đám cận vệ của Hồng Tu cũng bị đánh.
Lưu Đình đột nhiên trở mặt, khiến cho các tướng quân cũng hơn một ngàn binh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451924/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.