Cô bắt đầu lo lắng an toàn của Đường Tiêu. Đương nhiên là vì sợ Đường Tiêu xảy ra chuyện cô sẽ vẫn trôi trên biển, mãi đến khi chết đói hay chết khát. Hoặc là bị đàn ông hải tộc bắt lấy tập thể mây mưa.
……..
Đường Tiêu dán mặt biển tới gần trung tâm sóng biển. Sau khi tới gần thì hắn lần thứ hai bay lên trời nhìn hướng phía xa. Quả nhiên, giống hệt như hắn suy đoán, sóng gợn từng vòng hình tròn, rõ ràng là từ tâm điểm nào đó một đường tới đây. Xem sóng gợn này tuyệt đối không phải thiên nhiên hình thành, trung tâm chắc chắn có khác thường.
Đường Tiêu lại lần nữa dán mặt biển, nhanh chóng bay hướng trung tâm sóng gợn. Khoảng một khắc sau, nương ánh trăng nhìn phương xa, góc mặt biển lờ mờ trôi nổi một vật khổng lồ đen thui như thuyền. Đường Tiêu nín thở, tiếp tục tới gần bên đó, rốt cuộc thấy rõ ràng. Vật khổng lồ trên mặt biển là một đại hải kình!
Nghe mấy binh sĩ quận chúa Nghi Lan nói, tọa kỵ của công chúa Lỵ Đế Á đế quốc Ba Duy hải tộc chính là một cá voi khổng lồ. Trên lưng cá voi đó chắc không phải là công chúa Lỵ Đế Á đó chứ? Lại tới gần một ít, Đường Tiêu nhanh chóng phát hiện, bên cạnh cá voi còn có hai mươi mấy bóng dáng đen thui, dường như là có một ít trai tráng cưỡi trên lưng cá mập, chỉnh tề xếp hàng cạnh cá voi như đang khai hội.
Đường Tiêu đoán không sai, ngồi trên đại hải kình đích thực là hải tộc công chúa Lỵ Đế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451887/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.