Cường giả đạt tới Địa Nguyên cấp như Thái Hằng đô úy cũng không phải là đồ vô dụng, hắn xẹt qua người ngã ngựa đổ, những cường giả hải tộc bình thường căn bản không cách nào ngăn cản đường đi của hắn trở về thần minh pháo lâu được.
- Chạy đi có tác dụng sao?
Thanh âm của Ly Đế Á công chúa một lần nữa truyền tới từ trên không trung, một thủy chưởng to lớn vung tới, đánh lên trên đỉnh đầu của Thái Hằng đô úy, hiển nhiên một đòn này đã dùng toàn lực.
Thái Hằng đô úy vội vàng thối lui về phía đằng sau hung hiểm mà tránh khỏi một thủy chưởng này, ở phía trước hắn nổ mạnh một hồi, cực lớn thủy chưởng đã đập vào một tòa thần minh pháo lâu, đem tòa thần minh pháo lâu này đánh thành một đống phế tích.
- Còn không đầu hàng sao?
Ở trên bầu trời truyền tới thanh âm điên cuồng, công chúa Ly Đế Á đứng ở trên tháp, ở trên bầu trời mà phiêu hốt, Thái Hằng đô úy và các binh sĩ đang trốn về phòng thủ, tuy hiện tại nàng thiên tư quốc sắc mái tóc mượt mà nhưng khuôn mặt lạnh như băng khiến cho các binh sĩ coi nàng như tử thần.
Thái Hằng cảm giác nếu như nàng phát ra một chưởng nữa thì hắn không thể trốn sẽ bị đập chết ở chỗ này.
- Tất cả mọi người kết trận.
Thái Hằng hô lớn một tiếng, thân là đại tướng của Đại Minh vương triều hắn thà chết cũng không thể đầu hàng, nếu không toàn bộ thái gia sẽ hổ thẹn vì hắn hắn biết mình chết trong sớm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451876/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.