Tuy nhiên cự quyền không bị nổ, chỉ hơi lay động một chút mà thôi, hư ảnh bị nhạt hơn một nửa nhưng vẫn hướng về phía Đường Tiêu oanh kích.
Cảm nhận thấy cự quyền có uy lực cường đại Đường Tiêu không dám khinh thường hắn lập tức một lần nữa bắn ra một viên lôi chấn tử cuối cùng đem nó nổ thành vô hình, ngay sau đó Đường Tiêu nhanh chóng ngồi xuống mặt đất ngưng thần chú ý.
- Ha ha tiểu súc sanh chỉ bằng chút tài mọn của ngươi mà có thể chống nổi gia gia ta sao?
Lý Ngạn cất tiếng cười to, trải qua một hồi giao thủ hắn cảm thấy Đường Tiêu không phải là đối thủ của hắn hơn nữa Lôi Chấn tử cũng không làm gì được hắn.
- Vậy sao?
Đường Tiêu một lần nữa bò lên từ mặt đất, miệng của hắn lại quát to:
- Bạo.
Lý Ngạn không thấy Đường Tiêu ra tay nhưng sau khi nghe hắn hô một tiếng bạo thì ngẩn người, lại nhìn thấy Đường Tiêu bỏ chạy thì mới biết rằng mình đã mắc lừa Đường Tiêu, hắn thẹn quá hóa giận lập tức đuổi theo.
Tuy nhiên Lý Ngạn vừa chạy được mười mét thì ầm một tiếng không gian dưới chân của hắn đã nổ tung mọt luồng khí nhấc thẳng hắn lên trên không trung, mặc dù có hộ thân cương khí bảo hộ nhưng nổ ở khoảng cách gần như vậy cũng khiến cho một chân của hắn mất đi tri giác ngay cả kinh mạch cũng chịu chút tổn thương.
Lý Ngạn tức giận đến mức gào to, sau khi bay lên trên không trung hắn lập tức mang một quyền đánh ra, chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451864/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.