Sau khi lên xe ngựa, Lan Vương Chu Hiền lôi kéo Đường Tiêu ngồi ở bên cạnh mình. Tuy rằng vẫn không trả lời câu nói vừa rồi của Đường Tiêu, nhưng theo hành động của hắn, dĩ nhiên xem như đã biểu lộ thái độ của hắn đối với chuyện này.
Những người khác cùng ngồi trong xe ngựa, trong lòng mỗi người đều có mục đích riêng, cẩn thận tính toán trong lòng. Sau khi Đường Tiêu lên xe ngựa, dường như đã quên vấn đề mình vừa nói ra, vẫn cười tủm tỉm nhìn chằm chằm vào Nghi Lan quận chúa đang ngồi phía đối diện. Trong ánh mắt hắn rõ ràng không có thiện ý.
- Vương gia, Nghi Lan quận chúa năm nay hẳn đã mười tám rồi nhỉ?
Đường Tiêu không hề đề cập tới kết minh đề tài vừa rồi, đột nhiên mở miệng hỏi Lan Vương Chu Hiền một câu.
- Đúng vậy, qua hai tháng đã thực sự mươi chín tuổi.
Lan Vương Chu Hiền thực sự có phần khó hiểu khi thấy Đường Tiêu đột nhiên hỏi về điều này.
Giờ phút này, người càng cảm giác khó hiểu hơn nữa chính là Nghi Lan quận chúa. Từ trong ánh mắt Đường Tiêu nhìn về phía nàng, nàng mơ hồ cảm thấy ra chút dự cảm không tốt.
- Ở Đại Minh Triều, hẳn mười tám tuổi có thể xuất giá rồi?
Đường Tiêu hỏi tiếp Lan Vương một câu.
- Ai cần ngươi lo!?
Nghi Lan quận chúa hung tợn trừng mắt nhìn Đường Tiêu. Tuy rằng nàng không biết trong hồ lô của hắn bán loại thuốc gì, nhưng nàng biết, khẳng định không phải thuốc tốt gì.
Chẳng lẽ, hắn muốn giúp nàng giới thiệu một mối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451839/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.