Cầm Nhi là tên của Nghi Lan quận chúa. Nàng vốn tên là Chu Cầm Nhi. Mà tên của công chúa Dực Thai lại vừa vặn gọi là Chu Huyền Nhi, cho nên hai người các nàng một đôi cầm huyền, tính cách cũng cực kỳ hợp nhau. Chuyện lần này cũng là do Nghi Lan quận chúa muốn tìm lại mặt mũi cho công chúa Dực Thai, cho nên mới qua để giáo huấn Đường Tiêu.
Chỉ không dự đoán được, nàng không chỉ không thể giúp công chúa Dực Thai tìm được mặt mũi trở về, chính nàng cũng bị mất mặt. Thật sự là hận cũ chưa tiêu, lại thêm thù mới à!
- Hừ!
Mặt Nghi Lan quận chúa có vẻ đầy mất hứng, lại không dám nói thêm câu nào.
- Ôi... Thế tử giáo huấn đối với con gái của ta! Đều là do bản vương quản không nghiêm. Vừa rồi, chuyện ở ngoài thành có mạo phạm, còn mong thế tử lượng thứ cho!
Chu Hiền nói xong, lại hướng về phía Đường Tiêu thoáng gật đầu.
Mấy trăm sĩ tử ở cách đó không xa, nghe được Lan Vương nói vậy không khỏi ngạc nhiên. Đường đường là Vương gia Đại Minh Triều, lại tự mình nhận tội với Đường Tiêu? Có lầm hay không?
Nghi Lan quận chúa lại tức giận đến mức sắc mặt xanh mét, muốn nói cái gì lại nói không nên lời. Lan Vương làm như vậy, còn không là do nàng làm hại?
Đối với hành động này của Lan Vương, thật ra Thất hoàng tử cũng không thấy có gì là khó hiểu. Lan Vương vẫn là người khiêm tốn, có tiếng là người khoan dung nhân hậu trong Đại Minh Triều.
Tuy nhiên người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451837/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.