Đường Tiêu quát lớn một tiếng, bạch quang trên người chợt lóe lên, bản năng huyễn hóa ra hình Tuyết Điêu, nhưng vẫn chưa ngưng tụ thành thực hình, hơn nữa thu hai cánh không bay lên trời không.
Bốn gã tùy tùng của Nghi Lan quận chúa không dám chậm trễ, nhất tề rút trường kiếm bên hông ra, ở trên mặt ngưng tụ ra kiếm cương màu xanh, từ bốn hướng tiến về phía Đường Tiêu.
- Nhân Nguyên Cấp nhị cấp.
Đường Tiêu lạnh lùng cười, dĩ nhiên đã phán đoán ra tu vi bốn gã tùy tùng của Nghi Lan quận chúa này.
Xem ra Lan Vương Chu Hiền lăn lộn cũng không được như ý, cho nên tùy tùng theo hầu bên cạnh Nghi Lan quận chúa có võ công tu vi cũng rất bình thường. Đương nhiên, điều này dường như cũng chỉ là suy nghĩ của riêng một mình Đường Tiêu. Dù sao hiện tại hắn đã Nhân Nguyên Cấp tam cấp, đối với võ giả Nhân Nguyên Cấp nhị cấp cũng có phần không để vào mắt.
" lịch!"
Một tiếng thét dài, nhất thời thân thể Đường Tiêu ngưng tụ ra Tuyết Điêu thực hình, hắn thả người nhảy lên, giương cánh. Nháy mắt, cánh trải dài tới hai, ba trượng, hai cánh vỗ xoáy nhanh một cái. Một đạo bạch quang đẹp mắt hiện lên. Bốn gã tùy tùng của Nghi Lan quận chúa cùng lúc bị đầu cánh của Tuyết Điêu đánh trúng. Một đám bay tứ tung ra ngoài, tạo thành một đường máu ném ngã vào bếp nấu cơm của 2000 Ngự lâm quân. Sau khi rơi xuống đất, dĩ nhiên đã chết ngất rồi.
- Thu!
Lại là một đạo bạch quang nhấp nhoáng. Trong nháy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451833/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.