Đích thực không có đồ tốt, cuối cùng Đường Tiêu miễn cưỡng chọn một thanh chủy thủ, không có gì đặc biệt, chất liệu cũng bình thường. Bởi vì đời trước hắn giỏi nhất dùng vũ khí gần người chính là dao găm, nên mới tiện tay lấy nó.
Sau khi đi ra, Đường Tiêu hỏi công chúa Dực Thai:
- Hoàng thượng, phụ hoàng của ngươi ngụ ở hướng nào?
- Bên đó…
Công chúa Dực Thai chỉ xong đột nhiên nghĩ tới cái gì, nói:
- Ngươi muốn làm gì? Tuyệt đối đừng chạy tới đó trộm đồ! Nếu bị bắt sẽ lập tức chém đầu tại chỗ!
Đường Tiêu hừ một tiếng:
- Ta bị chém đầu chẳng phải hợp ý của ngươi sao?
Công chúa Dực Thai tức giận chu môi, nửa ngày không nói nên lời.
Sau khi từ nhà kho ngự lâm quân trở về, Đường Tiêu làm như bác nông dân đi vào thành phố lớn, quấn quýt lấy công chúa Dực Thai dẫn hắn đi dạo quanh hoàng cung. Công chúa Dực Thai không hiểu chuyện, cứ nghĩ là hắn tò mò nên dẫn đi tứ xứ, nói cho hắn biết đâu là tẩm cung của hoàng thượng, đâu là của hoàng hậu nương nương, đâu là của các hoàng tử, công chúa.
Đường Tiêu vỗ trán, tiếp tục giả ngu trước mặt công chúa Dực Thai:
- Giống như mê cung vậy, hại ta chóng cả mặt!
Vốn là sát thủ đỉnh cấp thế giới, biết đường là kỹ năng chức nghiệp cơ bản nhất, sao Đường Tiêu có thể đi đến chóng mặt? Chỉ đi một chuyến này thì hắn cơ bản đã nắm rõ tất cả kiến trúc trong Tử Cấm thành, thậm chí là chỗ nào có lợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451804/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.