"Lại như vậy nữa!" Định Dung Hầu thầm mắng một câu. Y ghét nhất là sư tổ nói câu này. Mỗi lần nghe câu đó, y đều muốn nổi điên.
Không biết khi nào mình mới có thể đạt đến tu vi hỏa hầu như sư tổ, có thể suy diễn thiên cơ, thậm chí là cải mệnh. Đến ngày đó, có thể dùng một câu sáu chữ như thế lừa dối người khác, để người khác cảm thấy phiền muộn. Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn
Sáng ngày thứ hai, lúc tỉnh dậy, Đường Tiêu thân thể đau buốt đến cực hạn, cơ hồ mỗi một động tác đều khiến mỗi khối cơ bắp đau buốt vô cùng.
Sau khi ăn bữa sáng xong, Mục Thương trở về. Khi cho mọi người lui ra xong, y nói cho Đường Tiêu biết tất cả mọi chứng cứ đã bị thủ tiêu sạch sẽ.
Mục Thương còn nói cho Đường Tiêu biết, không chỉ là thi thể của ba người, kể cả mấy tên thủ vệ của Diệt Hồ Hầu và Hoàng gia trông coi núi rừng cũng đều bị giết sạch không còn một mảnh, thậm chí còn bị hủy thi diệt tích. Toàn bộ hành trình cũng cũng chỉ do một mình y tự mình xử lý. Y lại nói Đường Tiêu cứ việc yên tâm.
Đường Tiêu rất hài lòng, khẽ gật đầu với Mục Thương. Tục ngữ nói rất hay: "Nô tài chủ động thay chủ tử chùi đít mới được xem là nô tài tốt". Đương nhiên, Đường Tiêu không xem Mục Thương là nô tài Hầu phủ. Trong miệng cũng luôn một mực tôn xưng y là "Mục thúc".
Thay đổi cách xưng hô này với Đường Tiêu, cũng làm cho Mục Thương có sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451775/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.