Nhờ Hoắc tướng quân và công t.ử kịp thời trở về, cuộc bạo loạn lần này nhanh ch.óng được dẹp yên.
Hoắc tướng quân trao vào tay ta đôi đoản đao mà mẫu thân từng dùng.
"A Châu, muội bẩm sinh sức lớn, lại thạo dùng đao, có lẽ là di truyền từ mẫu thân chúng ta."
Ta nhận lấy đôi đao, dòng m.á.u trong người như sôi trào, giống như cuối cùng đã tìm thấy sứ mệnh của mình.
Chiến tích anh hùng của Hoắc phu nhân ta đã nghe danh từ lâu.
Bà ấy là một nữ trung hào kiệt! Ta là nữ nhi của bà, là đứa con mà bà đã liều c.h.ế.t để bảo vệ, sao ta có thể làm bà thất vọng được? Ông thầy kể chuyện từng nói, Hoắc phu nhân năm đó bị thủ lĩnh quân địch c.h.é.m đầu. Ta vẫn luôn đau xót khôn nguôi.
Ta đưa ra một yêu cầu:
"Các người sắp khai chiến rồi phải không? Muội cũng muốn tham gia. Với thân phận là nữ nhi của mẫu thân, cũng là người nhà họ Hoắc. Muội có họ rồi, từ nay về sau, muội tên là Hoắc Châu."
Phu nhân không yên tâm, nhưng công t.ử lại an ủi bà:
"Hãy để A Châu tự lựa chọn."
Phu nhân bấy giờ mới không can thiệp nữa.
Trước khi khai chiến, ta không ngừng luyện đao.
Đêm đến đi ngủ, ta cũng ôm khư khư hai thanh loan đao hình bán nguyệt ấy.
Ta lần nào cũng đại nạn không c.h.ế.t, gặp được cha nuôi, rồi lại gặp được công t.ử, liệu có phải mẫu thân trên trời đang phù hộ cho ta không?
Nửa tháng sau, đại chiến bùng nổ. Ta cưỡi ngựa đi hàng đầu tiên.
Công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-tru-dao-du-on-nhu-huong/5279382/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.