Công t.ử bỗng khàn giọng:
"Đừng cử động lung tung."
Ta lập tức bao biện:
"Ta đang bôi t.h.u.ố.c cho ngài thôi, có làm gì đâu."
Thân hình công t.ử rắn chắc hơn nhiều, nhưng làn da vẫn mịn màng. Nói chung là rất đẹp.
Ta nhìn rồi lại nhìn, bàn tay hoàn toàn mất kiểm soát mà ấn lên l.ồ.ng n.g.ự.c ngài, rồi lại ấn thêm cái nữa.
Công t.ử hít sâu một hơi, trầm giọng quát khẽ trên đỉnh đầu ta:
"A Châu!"
Ta ngơ ngác ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm:
"Hửm? Công t.ử, sao vậy?"
Chúng ta nhìn nhau hồi lâu, cho đến khi mắt ta cay xè. Công t.ử lúc này mới dịu dàng nói:
"Ôn Ngọc... tên ta là Ôn Ngọc."
Ta chẳng biết chữ "Ngọc" của ngài viết thế nào, nhưng ta cảm thấy nó cùng ý nghĩa với chữ "Châu" của ta.
Ta càng thêm thích cái tên mà công t.ử đặt cho mình.
Công t.ử vốn đoan chính, hiếm khi để trần như thế này đối diện với ta.
Lồng n.g.ự.c ngài dường như đang phập phồng. Tay ta lại bắt đầu ngứa ngáy.
Công t.ử như đang dỗ dành, dẫn dụ ta:
"Sau này cứ gọi như vậy, được không?"
Ta suy nghĩ một lát, gọi thử: "Ôn Ngọc."
Công t.ử mím môi, yết hầu khẽ chuyển động, ngài không đáp lời ngay.
Ta cảm thấy đêm nay công t.ử lạ lắm:
"Công t.ử, mặt ngài... nóng quá. Ngài bị sốt sao?"
Ta đưa tay sờ trán ngài. Công t.ử nhắm mắt trầm ngâm, hồi lâu mới mở mắt ra, nụ cười vẫn như gió xuân trên rặng liễu:
"A Châu còn muốn về kinh không?"
Ta lập tức gật đầu. Kinh thành có bao nhiêu thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-tru-dao-du-on-nhu-huong/5279380/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.