Vì đêm trước đi săn nên vừa sập tối là cơn buồn ngủ ập đến với ta.
Ngoài trời lạnh lẽo, lão gia và phu nhân ôm nhị công t.ử ngủ trong lòng, còn ta thì nằm tựa lưng vào lưng công t.ử.
Cách đó không xa là tiếng ngáy sau khi uống say của bọn quan sai.
Công t.ử bỗng nhiên lên tiếng, giọng nói trầm thấp đầy cuốn hút:
"A Châu, sau này ngươi không cần tự xưng nô tỳ nữa."
Ta mơ màng đáp lại: "Ồ, nô tỳ biết rồi."
Công t.ử: "A Châu, ngươi..."
Ta chẳng hay biết một cái chân của mình đã gác lên eo công t.ử tự bao giờ, trong mơ toàn là cao lương mỹ vị, ta chép miệng vài cái rồi chìm sâu vào giấc ngủ.
Trong mơ, ta ôm lấy cái "gối" thơm thơm mềm mềm, kể từ sau cái c.h.ế.t của Đại cô nương, hiếm khi ta được một giấc ngủ ngon đến thế.
Sáng sớm hôm sau khi tỉnh dậy, công t.ử đã ngồi cách ta tận ba trượng.
Ăn qua loa ít thịt hươu nướng, mọi người lại tiếp tục lên đường.
Lúc ta định đến cõng công t.ử, tay ngài quệt một ít nhọ nồi rồi bôi lên mặt ta.
Công t.ử ngắm nghía ta vài cái, dường như trút được gánh nặng:
"Đi thôi."
Ta chẳng hiểu tại sao, nhưng cũng không sợ xấu. Có vẻ như ta chỉ quan tâm đến cái ăn mà thôi.
Ban đầu ta cõng công t.ử, vài canh giờ sau lại đặt ngài xuống để cõng phu nhân yếu ớt.
Phu nhân không nói gì, chỉ lặng lẽ rơi lệ trên lưng ta. Ta không thể hỏi nhiều, cũng không dám hỏi.
Đến lượt ta cõng nhị công t.ử,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-tru-dao-du-on-nhu-huong/5279375/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.