Cha nuôi nhặt được ta khi ta đang nằm trong cái chậu gỗ bên bờ sông, lúc đó vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh vừa mới chào đời không lâu.
Cha nuôi là một đồ tể g.i.ế.c lợn, không vợ không con.
Ông đối xử với ta cực kỳ tốt, dựa vào cái nghề g.i.ế.c lợn mà nuôi ta béo mầm, trắng trẻo.
Vì không biết chữ, ông cứ gọi ta là "Trư Trư" (Heo Con),bảo rằng cái tên hèn mọn thì dễ nuôi.
Năm ta lên bảy, trong làng xảy ra dịch bệnh, cả làng gặp nạn, chẳng mấy ai sống sót.
Cha nuôi trước khi mất đã đưa cho ta một con d.a.o chọc tiết lợn:
"Con à, đây là cái cần câu cơm, đừng có làm mất đấy."
Ta khắc cốt ghi tâm lời ông dặn. Thế nên, dù có rơi vào tay bọn buôn người, ta vẫn khư khư ôm lấy con d.a.o g.i.ế.c lợn đó.
Ta bẩm sinh sức dài vai rộng, tuy tuổi còn nhỏ và cũng chẳng mấy thông minh, nhưng cũng nhờ con d.a.o ấy mà ta trốn thoát được.
Từ đó, ta bắt đầu những năm tháng dài đằng đẵng đi ăn xin.
Việc giành thức ăn với ch.ó hoang đã trở thành chuyện thường ngày đối với ta.
Cho đến một buổi trưa nọ, ta bị một con ch.ó dữ đuổi vào ngõ Ô Y. Con ch.ó nhe nanh múa vuốt, nước dãi nhỏ từng giọt, mắt nó dán c.h.ặ.t vào nửa cái bánh bao thịt trong tay ta, chỉ chực lao lên vồ lấy.
Thứ duy nhất khiến nó e dè có lẽ là con d.a.o g.i.ế.c lợn trong tay kia của ta.
Từ nhỏ ta đã quen nhìn cha nuôi g.i.ế.c lợn, sau khi ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-tru-dao-du-on-nhu-huong/5279366/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.