Hầu Mạch lái xe trở về.
Lúc ra ngoài quá vội vàng còn quên cả đeo găng tay, lái xe trong điều kiện thời tiết thế này thật sự làhơi lạnh
Gió lạnh buốt như mang theo dao, cứa từng nhát lên da như róc thịt. Từ vùng ẩm ướt lạnh lẽo về lại nơi khô hanh hơn, hắn thậm chí còn cảm nhận được lỗ mũi của mình khô khốc đến đòi mạng, hít thở thôi cũng thấy không thoải mái.
Hắn kéo hai ống tay áo khoác bao lấy tay mình, vùi cằm vào trong áo, cố gắng lết về đến nhà, nhanh chóng khóa xe lên tầng.
Nhấn mật mã mở cửa đi vào phòng, đầu tiên Hầu Mạch nhìn lướt qua thềm nhà, giày của Tùy Hầu Ngọc vẫn ở đây.
Hắn sợ nhất mỗi khi cậu chạy lung tung bên ngoài. Trời lạnh như vậy, sợ nhất con ma men này thiếp đi ngoài đó, nếu như thế chắc chắn hắn sẽ nổi điên.
Nếu người vẫn còn ở trong nhà, hắn tạm yên tâm một nửa.
Bước vào phòng, nghe thấy tiếng rít cảnh cáo của Đại Ca, hắn đã lờ mờ nhận ra được.
Đến khi nhìn thấy Tùy Hầu Ngọc làm phiền Đại Ca đến mức nó xòe cả móng để cào, hắn vẫn không nhịn được cười thành tiếng.
Thời điểm Tùy Hầu Ngọc dỡ xuống tất cả phòng bị, bại lộ bản tính của mình thì cậu chính là một đứa trẻ nghịch ngợm, chắc chắn là loại con sen mà các boss không thích nhất.
Hắn cởi áo khoác ra, gọi: “Ngọc ca, tôi về rồi nè.”
Bên ngoài áo khoác của hắn còn mang theo hơi lạnh, có thể sẽ làm Tùy Hầu Ngọc vẫn luôn ở trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sao-toi-co-the-thich-cau-ta-duoc-co-chu/885867/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.