=============
Lúc Kỷ Xuân Sơn đẩy cửa bước vào, Thẩm Hòe Tự đang ngồi trên bàn học của hắn lật xem một quyển vở ghi chép.
"Cơm sắp nấu xong rồi, em ra ngoài ngồi chơi một lát không?" Kỷ Xuân Sơn cầm quyển vở ghi chép bài tập vật lý dày cộp trên bàn lên, "Thứ này có gì đẹp mà xem?"
Thẩm Hòe Tự ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt chuyên chú như muốn khắc sâu vào trong da thịt.
Đó chỉ là một cuộc gặp gỡ rất tình cờ, gương mặt của cậu nhóc kia đã sớm bị Thẩm Hòe Tự ném xuống đáy vực sâu quên lãng —— mãi đến khi được những tấm ảnh cũ đánh thức phần ký ức năm tám tuổi.
Nếu so với thời điểm đó, dáng vẻ Kỷ Xuân Sơn đúng là thay đổi quá nhiều.
Thế nhưng cặp mắt hoa đào rất sâu và hàng lông mi dài như cánh bướm kia...
Tại sao anh lại không nhận ra sớm hơn...
Tất cả những hành vi khó hiểu của Kỷ Xuân Sơn, giờ phút này đều đã có đáp án chính xác.
"Từ nhỏ đã quyết định rồi."
"Tôi muốn đưa cậu lên trời ngắm sao."
"Từ ngày vũ trụ khởi đầu, vụ nổ Bigbang."
Anh từng xem những lời này là tình thoại tán tỉnh của Kỷ Xuân Sơn, hiện giờ mới biết câu nào cũng là lời nói thật. Kỷ Xuân Sơn nói không sai, anh quả là một đứa chậm tiêu, lại còn bị não cá vàng.
"Lại đa sầu đa cảm chuyện gì đấy? Lát nữa mẹ tôi lại tưởng tôi bắt nạt em mất." Kỷ Xuân Sơn đưa tay phủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sao-roi/2814400/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.