Di Thiên mắt đảo một vòng, không biết cô suy nghĩ cái gì. đột nhiên xoay người hướng ra cửa chính. Khi đi ngang qua quầy tiếp tân, y tá đang đứng trực ở đó như có như không niềm nở chào hỏi với cô: -Quý khách đang tìm kiếm gì sao?
Di Thiên lập tức trưng ra bộ mặt "tươi cười đúng chuẩn UNESSCO", gió xuân từ tứ phương tám hướng lùa về ào ạt, đáp lời với y tá: -Em gái tôi đòi ăn cháo thịt bằm với trứng vịt muối ở cửa hàng số 6 đường Z. Tôi đi ra mua cho nó rồi về ngay.
Y tá nghe cô cam đoan sẽ trở lại thì mỉm cười dịu dàng, không có ý định ngăn cản cô nữa. Di Thiên lên xe, đạp ga phóng về trung tâm thành phố A, ngồi trên xe cô cầm lấy tai nghe để sẵn đeo lên rồi nhấn nút điều khiển, thanh âm rè rè vang lên, lập tức bên kia có một giọng nói nam nhân: "Phu nhân có việc gì sao?"
Đây là bộ đàm riêng nối máy thẳng với Lam Ưng mà Sở Ngạo đưa cô trước đó, dù không biết bọn họ làm cách gì nhưng Lam Ưng có thể quan sát "nhất cử nhất động" của cô, cũng coi như là đảm bảo an toàn của cái mạng già cùng thân thể yếu đuối mỏng manh dễ vỡ này một chút, mạng lưới thông tin của "Địa Ưng bang" rất lớn, cô tin chắc chuyện này có thể nhờ bọn họ được: -Anh tra giùm tôi thông tin của bệnh viện Y ở ngoại ô thành phố. Lát gửi fax qua cho tôi.
Lam Ưng đáp ứng một tiếng, Di Thiên ngắt kết nối, lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sao-lai-la-nu-phu/543551/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.