Sở Ngạo đeo mặt nạ trở lại, cúi người xuống bế bổng Di Thiên lên hướng đoàn người của hắn mà bước đến. Sau khi đem cô "ném" cho Mục Hàn Dương, đồng thời nhận được cam kết đầy nước mắt của hắn là sẽ chăm sóc cho cô không tổn thương một mi li mét nào, Sở Ngạo mới yên tâm quay vào xử lí đám ruồi nhặng làm hắn đau đầu mấy ngày qua. Đến cửa phòng khách, Hoàng Ưng đã đứng chờ sẵn, Sở Ngạo nhẹ nhàng bỏ mặt nạ, ngồi trên xe lăn đã chuẩn bị từ trước, để Hoàng Ưng đẩy vào trong. Hồng Ưng thấy hai người đã tới, cúi đầu cung kính đáp: -Lão đại, bọn chúng báo cáo Bùi Diệp Thanh đã rời khỏi đi từ 2 ngày trước, chỉ còn Dĩ Hòa Mạt cùng bọn người hầu ở đây thôi ạ.
Sở Ngạo gật đầu xem như đã biết, thật may cho lão hồ li đó chạy trước khi hắn đến, dù sao bây giờ hắn cũng cần tính sổ với nữ nhân gặp đàn ông là quấn lấy không buông kia, đụng vào người của hắn? Lá gan cũng quá lớn rồi. Bên trong phòng là tất cả người hầu cùng Dĩ Hòa Mạt, bọn họ đều phải trải qua một trận đòn nhớ đời, ai nấy đều bầm tím, sưng mặt hay bị đánh đến chảy máu. Những nam nhân mặc vest đen cung kính đứng xung quanh, thấy Sở Ngạo đến đồng loạt cúi đầu, đứng thành hàng nghiêm chỉnh trước mặt hắn. Không khí đột nhiên im lặng ép người khác đến nghẹt thở, Dĩ Hòa Mạt tóc rối tinh rối mù, khuôn mặt đầy nước mắt, lớp trang điểm bị nhòe đi, biểu cảm vặn vẹo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sao-lai-la-nu-phu/543546/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.