Dưới sự cứng rắn từ chối, kiên định phủ quyết và năn nỉ thảm thương được về nhà của Di Thiên, dì Trần mới buông tha giữ cô ở lại. Trước lúc lên đường còn kiên quyết níu kéo, dặn dò cẩn thận một phen, lấy khăn lau nước mắt nhìn hai người một lớn một nhỏ lên tàu điện ngầm.
Di Thiên sau khi thoát khỏi hoàn cảnh "mẹ tiễn con gái về nhà chồng" này thì thở phào một hơi. Mấy ngày nay cô phiền chán không thôi, bọn họ hiếu khách như vậy có chút không được tự nhiên, dù sao cũng là người lạ mà lại để cô động tay động chân vào sổ thu chi. Nghĩ mãi vẫn không ra lí do nào thích hợp, cô vẫn là nên ném ra sau đầu thì hơn.
Nhìn khung cảnh lướt nhanh qua trước mắt, Di Thiên một tay ôm Shinji bỏ ngoài tai những lời bàn tán xung quanh: -Nhìn xem! Còn trẻ như vậy...
- Đúng là trời sinh xinh đẹp thật có công dụng a!
Mấy người phụ nữ nhịn không được âm thầm khinh thường, cái loại bình hoa chuyên câu dẫn đàn ông thật đáng ngưỡng mộ, còn sinh ra dã chủng, đúng là loại người không có giáo dưỡng.
Cô khẽ thở dài: "Ai nói chỉ có thiếu nữ 18 mới hay mơ mộng? Thời đại bây giờ đến những phụ nữ gần đất xa trời kia độ ảo tưởng cũng là trình độ cao rồi a!" Cô cảm thấy mình già đi rồi, không còn bắt kịp thời thế nữa.
Đứng trước cổng nhà quen thuộc, Di Thiên trừng mắt nhìn những tên áo đen đứng trong sân. Khi phát giác ra cô thì họ đồng loạt cúi đầu, tỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sao-lai-la-nu-phu/543474/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.