Anh mơ thấy một giấc mơ.
Họ vẫn đứng nơi vũ trường đó. Ánh đèn sáng rực hắt lên khuôn mặt mọi người, bao phủ tất cả trong mơ màng, những cô nàng tiếp viên ngồi sát vào khách nam, tiếng hát bị tiếng nhạc nhẽo nuốt trọn.
Một cậu thanh niên mặc đồng phục đi học đứng trước mặt anh. Ngoài sàn nhảy người đông như kiến, nhưng sắc mặt của nó rất lạnh lùng, trông như một con quái vật không thuộc về nơi đây.
Anh nhìn xuống cậu thiếu niên nhỏ hơn mình một hai tuổi kia: Cụ Triều bảo anh dẫn dắt nhóc.
Người nọ không lên tiếng, vẫn như cũ nhìn bóng người trên sàn nhảy.
Anh hỏi: Muốn đi dẩy à? Mục tiêu lần này của chúng ta đang ở bên đó nhưng mà nhìn không rõ lắm, phải đợi ông ta tách ra trước đã.
Anh lại hỏi: À này, nhóc tên là gì? Anh tên Phó Vĩnh Quý.
Cậu thiếu niên vẫn im bặt, một mình tiến vào sàn nhảy. Những người đàn ông và phụ nữ ăn vận lộng lẫy cùng nhảy múa theo tiếng nhạc chói tai, đám đông từ từ nuốt chửng bóng dáng cậu ta.
Một lát sau, khi tiếng nhạc dần đi đến đoạn kết, cậu từ trong đám đông trở lại bên cạnh anh. Vẫn vẻ mặt vô cảm ấy, lặng im đứng cạnh bên.
Phó Vĩnh Quỳ gượng cười: Này, theo quy củ trong giới thì anh là đại ca của nhóc, nhóc phải gọi anh là anh Vĩnh Quý.
Cậu thiếu niên: Anh Vĩnh Quý.
Nhạc hết, dòng người vãn dần, ai nấy quay về chỗ ngồi của mình. Đám đông giải tán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sao-huyen-bach-son-van-chua-len-hot-search/2558844/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.