Vân Tu cầu cứu nhìn A Hoành, miệng ấp úng nói: “Thiếu chủ nghĩ đi đâu rồi, ta chỉ nói lung tung thôi… Thấy thiếu phu nhân là nữ tử mà văn võ song toàn, thì hận bản thân chỉ là kẻ lỗ mãng chém chém giết giết, không thể phân ưu cùng thiếu chủ…”
Nhạc Hoành kéo kéo tay áo Sài Chiêu, “Cửa tình của Vân Tu còn chưa mở thì trong lòng có thể chứa ai chứ?”
Mặc dù Sài Chiêu vẫn cảm thấy khác thường, nhưng thấy Nhạc Hoành lấp liếm cho Vân Tu nên cũng không có hỏi tới, phất phất tay nói: “Ngươi lui ra đi, A Hoành nói chuyện với ngươi lâu vậy cũng cần phải nghỉ ngơi rồi.”
Vân Tu thuận theo đang muốn xoay người rời khỏi, Nhạc Hoành bỗng nhiên kêu: “Vân Tu, người ở Ung Thành đều cho rằng ta và Sài Chiêu đã chết, sao ngươi lại cảm nhận chúng ta vẫn còn sống?”
Vân Tu xoay người nhìn Sài Chiêu khẽ cong khoé môi, cụp mi nói: “Ta và thiếu chủ vào sinh ra tử thoát nhiều kiếp nạn như vậy, mạng nhất định rất lớn không thể dễ dàng chết được, thiếu phu nhân cũng giống vậy.”
Mành cửa khép lại, Nhạc Hoành như có gì suy nghĩ nói, “Sài Chiêu chàng rất ít tín nhiệm người nào đó, Vân Tu là huynh đệ trung can nghĩa đảm, chàng nhìn không có nhầm.”
Sài Chiêu khẽ vỗ vai Nhạc Hoành, nghịch tóc nàng thấp giọng nói: “Thiên hạ nữ tử nhiều không kể xiết, trong mắt ta chỉ có một mình A Hoành, loạn thế anh hùng khắp nơi mọc lên, ta có thể tin được, chỉ một mình Vân Tu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/san-tim-nang/3115341/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.