Ân Sùng Quyết nghe ra tiếng của người kia, lạnh lùng không xoay người lại, ngừng rơi nước mắt nói: “Ngươi tới đây làm gì?”
Lý Trọng Nguyên phất cành hoa Mạ Đà đung đưa trong gió, “Mạn Đà yếu ớt, dời đi khó mà sống, Ân nhị thiếu sao phải khổ như vậy? Người trong lòng ngươi nếu biết nhị ca của nàng cuồng dại như vậy, chắc chắn cũng không trở về bên cạnh ngươi. Sống là vậy… chết cũng thế.”
“Im miệng!” Ân Sùng Quyết căm giận đứng dậy, đè chuôi kiếm đang đung đưa nói.
“Ân nhị thiếu chớ nóng vội rời đi.” Lý Trọng Nguyên gọi hắn dừng bước, “Chẳng mấy khi ở đây chỉ có hai chúng ta, tuy rằng hai ta chưa từng nhìn thuận mắt nhau, nhưng dưới chân Ân nhị thiếu chính là non sông vạn dặm, từng bước lên mây, Ân nhị thiếu cũng không có gì nói với ta sao?”
Ân Sùng Quyết dừng bước, nghiêng người nhìn vẻ mặt cười như không cười của Lý Trọng Nguyên, con ngươi u ám chuyển sang khinh thường, “Phò mã gia, ngươi quá sốt ruột rồi.”
“Sốt ruột?” Lý Trọng Nguyên cười khẽ nói: “Vương gia chết, hoàng thượng ở kinh sư nhất định mặt rồng bi thống, Trọng Nguyên vì hoàng thượng mà phân ưu, vì con dân mà cầu phúc, chuyện cần phải làm còn nhiều lắm… ngươi nói ta sốt ruột, chỉ sợ ta còn chưa đủ vội thôi.”
“Vương gia và A Hoành sinh tử chưa biết, ai có thể khẳng định bọn họ thực sự đã không còn trên nhân thế?” Ân Sùng Quyết ý vị thâm trường nhìn chăm chú vào ánh mắt không che giấu được dục niệm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/san-tim-nang/3115334/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.