Hắn tựa hồ cố gắng nhớ lại cái gì đó, nhưng rồi cũng không nhớ được.
Hắn vẫn như cũ chưa nhớ ra nàng!
Lưu Sương trong lòng khổ sở, Khí tình độc ,làm sao có thể dễ dàng khôi phục trí nhớ như vậy, nàng mất trí nhớ một lần, nhưng hơn mười năm mới khôi phục a.
Từng có người nói, khoảng cách xa nhất trên thế giới không phải là chân trời góc biển, cũng không phải sống hay chết ly biệt, mà là lúc người mình yêu đứng ngay trước mặt, thế nhưng hắn lại không hề biết là mình yêu hắn. Nàng cùng Bách Lý Hàn hôm nay như thế, những lời này thật đúng.
Nàng đã từng như một đóa hoa kiều diễm, ở trong lòng bàn tay của hắn nở rộ từng chút từng chút sắc hương, mà nay, bọn ho đối mặt với nhau, gần trong gang tấc, nhưng hắn lại không nhận ra nàng. Bạn đang đọc truyện tại truyentop.net - www.truyentop.net
Quá bi thương!
Lưu Sương không đành lòng nhìn bộ dạng cố gắng hồi tưởng của hắn, sóng mắt lưu chuyển, thấy Mộ Dã ngồi bên cạnh Bách Lý Hàn.
Mộ Dã như trước vận hắc y hắc bào, toàn thân tỏa ra hơi thở sắc bén, khi hắn thấy rõ tân nương là Lưu Sương thì đôi mi đen đặc gắt gao nổi dậy, nhưng trong ánh mắt không hiện lên kinh dị, tựa hồ như đã sớm biết tân nương là nàng.
Mà Thu Thủy Tuyệt, lúc này đang trong thân phận sứ giả Vũ Quốc, thân mặc bộ cẩm phục, dung nhan tuấn mỹ, thần sắc lạnh nhạt, chỉ là khi tiếp xúc cùng ánh mắt Lưu Sương thì, mục trong hiện lên vẻ mặt phức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-phi-du-tinh/1554538/chuong-153.html