Trong cơn gió lạnh, hắn ngồi đó, thân mặc chiến phục, càng làm cho hắn trông trở nên lạnh lùng hơn, mái tóc bạc phát sáng dưới ánh trăng, làm cho người ta tan nát cõi lòng.
Hắn và nàng, cách xa như ko xa cách, nhưng mà ở giữa còn có những binh sĩ đang đánh nhau kịch liệt, cho nên giống như đang đứng hai bên bờ sông vậy.
Nàng nhìn thấy hắn, nhưng lại không thể nói chuyện, chỉ có thể ngồi xa mà nhìn hắn. Còn hắn, ngay cả nhìn nàng một cái cũng không có.
Trong lòng Lưu Sương không khỏi khó chịu, nhắm đôi mắt lại, khi mở ra, lại nhìn về nơi của Bách Lý Hàn. Trong bóng tối, nàng không nhìn thấy rõ được thần tình trong con mắt đen của hắn, chỉ thấy hắn đột nhiên vỗ dây cương, thúc ngựa chạy đến hướng này.
Lưu Sương bây giờ vẫn còn đang mặc trang phục của tiểu thái giám, nhưng Vô Sắc thì ko có hóa trang. Bách Lý Hàn hiển nhiên là nhận ra Vô Sắc, nàng phỏng chừng là Bách Lý Hàn biết được tin mình bị Vô Sắc mang đi.
Vô Sắc nhìn thấy Bách Lý Hàn từ xa chạy đến, khóe miệng hiện lên một nụ cười tà, đưa tay vào trong tay áo rút ám tiễn ra, quăng về hướng Bách Lý Hàn, nhìn thấy Bách Lý Hàn tiếp ám tiễn trong tay, Vô Sắc mới túm lấy Lưu Sương, giống như chim to bắt mồi vậy, lăng không mà đi.
Màn đêm thê lương, binh mã dưới thành đang đánh nhau kịch liệt, con ngựa của Bách Lý Hàn khó có thể đi đến trước được, hắn suy nghĩ một chút rồi lập tức lăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-phi-du-tinh/1554523/chuong-138.html