Mộ Dã đi rồi, trong nháy mắt kim trướng trở nên trống rỗng.
Lưu Sương ngồi trên đất trong kim trướng, lòng vẫn kinh hoàng. Tới tận lúc này nàng vẫn không thể tin, Mộ Dã dễ dàng buông tha nàng như vậy. Chưa thể bình ổn sự kinh hoàng, Lưu Sương đưa tay vuốt ve mái tóc đã bù rối, phát hiện trong lòng bàn tay lạnh như băng đầy mồ hôi.
Hai người thị nữ cẩn cẩn dực dực đi đến, cực kỳ cung kính hầu hạ Lưu Sương rửa mặt lần nữa, sau đó là châm trà và dâng cơm.
Mới vừa rồi Lưu Sương còn nghe thấy Mộ Dã lớn tiếng dặn dò: "Hầu hạ nàng thật tốt!" Nàng không hiểu, vì sao Mộ Dã đột nhiên đối với nàng có lễ như thế? Quân tâm nan trắc (trái tim hoàng đế khó dò),nàng cũng không thể đoán được ý nghĩ của hắn.
Nếu hắn đồng ý lưu nàng một mạng, nàng sẽ sống thật tốt. Bụng nàng quả thật đang đói, Lưu Sương liền không khách khí ăn no một bữa. Nếu lát nữa muốn chết, cũng không phải làm ma đói.
Đang dùng cơm thì Mộ Tịch Tịch tới thăm nàng.
Thật sự là đã làm Mộ Tịch Tịch khó xử, chọc giận hoàng huynh cường thế bá đạo của Tịch Tịch. Tịch Tịch bị điểm huyệt từ đêm qua, sau đó bị ép vào trướng bằng vũ lực, còn bị Mộ Dã phái người trông coi . Cho đến lúc này, hắn mới đồng ý thả Tịch Tịch ra ngoài.
Mộ Tịch Tịch nhớ đến Lưu Sương, không biết nàng bị hoàng huynh hành hạ thành bộ dạng gì rồi, vừa được thả liền chạy vội đến đây tìm Lưu Sương.
Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-phi-du-tinh/1554501/chuong-116.html