"Ô Lặc, ghìm cương ngựa lại." Mộ Dã nói với thị vệ.
Bước tới cửa, đột nhiên hắn ngừng lại.
Hắn vì sao lại phiền não? Thật sự kỳ quái, loại cảm giác đứng ngồi không yên, hắn không hiểu nổi. Tại sao, tại sao chứ?
"Ô Lặc, cho truyền Vũ Mị lại đây." Mộ Dã cởi áo choàng, xoay người đi lại vài bước rồi ngồi xuống.
"Dạ?" Ô Lặc kinh ngạc ngẩng đầu, đã trễ thế này, Khả Hãn còn muốn triệu Vũ Mị thị tẩm ư? Bất quá, hắn không dám hỏi nhiều, tâm tình Khả Hãn xem chừng không tốt.
Ô Lặc vội vàng đi ra ngoài trướng, phái người đi gọi Đại Mi Vũ.
Mộ Dã ngồi uống một hớp trà, mắt không nhịn hướng về phía góc trướng. Mấy ngày trước đây, tên thầy thuốc kia ngủ ở nơi này, mà nay, đệm chăn còn đó, chỉ có người là không còn.
Hắn nhịn không được, nhớ đến vẻ mặt của tên tiểu tử, chậm rãi nói lý với hắn, sự thật, hắn sống hơn hai mươi năm, chưa từng có ai trước mặt hắn dám nói những lời đó. Ngay cả muội muội Mộ Tịch Tịch mà hắn sủng ái nhất cũng không dám buông những lời đó.
Những điều mà tên tiểu tử kia nói cũng không phải không có lý, trong lòng hắn cũng thầm nhận thức được điều đó.
Chỉ tiếc, hắn sinh lầm quê hương, nếu hắn là con dân Thiên Mạc quốc thì thật tốt, tiếc rằng, hắn lại là địch quốc.
Mộ Dã bưng chén trà khẽ thở dài một hơi, nước trà phủ mờ con mắt hắn, trong ánh mắt mờ sương phủ ấy, một tia mê hoặc lóe lên.
"Bẩm Khả Hãn, Vũ Mị cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-phi-du-tinh/1554498/chuong-113.html