Trong bóng tà dương, sương chiều trầm thấp, sâu dày mông lung. Một cơn gió thổi đến, mang theo sự tiêu điều xơ xác của mùa thu.
Đoạn Khinh Ngân chắp tay đứng bên bờ sông, trường phong cổ đãng, thổi quần áo của hắn bay phất phơ. Hắn không mặc bộ trường bào bằng gấm của thái tử, cũng không mặc khôi giáp của tướng quân, chỉ mặc một bộ lam y mộc mạc, đứng bên bờ sông.
Tầm mắt của hắn, lướt qua nước sông cuồn cuộn, dừng ở doanh trướng bên bờ bên kia. Vốn dĩ Huyễn Thành ở bờ bắc Thao Hà thuộc quyền sở hữu của Lăng Quốc, lúc này đã bị Mộ Dã chiếm lĩnh. Mặc dù thắng được trận đầu, bọn họ vẫn chưa thể lấy lại Huyễn Thành, chỉ có thể đến bờ nam của Thao Hà, dựa vào địa thế hiểm ác của Thao Hà mà thủ vững đến hôm nay.
Mười sáu tháng tám, hắn không đăng cơ, cứ lo lắng sẽ làm các vị đại thần nổi giận, sau khi trở về, hắn còn chưa kịp giải thích với quần thần, chiến sự đã nổ ra. Như vậy cũng tốt, miễn cho hắn việc bị quần thần tra hỏi.
Kỳ thật lý do Mộ Dã khai chiến rất đơn giản, hắn đến Lăng Quốc ở nhiều ngày, thấy Lăng Quốc mùa màng bội thu, bắt Lăng Quốc một năm cống nạp hai lần.
Đoạn Khinh Ngân biết đòi cống nạp hai lần mang ý tứ gì.
Lăng Quốc vốn núi non nhiều hơn đất bằng, sản lượng lương thực hàng năm vốn không cao, hàng năm đã tiến cống cho Thiên Mạc Quốc rất nhiều lương thực rồi, hôm nay Mộ Dã còn đòi một năm hai lần. Việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-phi-du-tinh/1554483/chuong-98.html