Thu Thủy Tuyệt xuyên qua một cánh rừng, đi tới trước một bức tường màu trắng. đi qua cửa tròn, dưới ánh trăng, một sân trồng đầy hoa sơn trà nở chói cả mắt, mùi thơm ngào ngạt.
Trước hành lang, một thanh y nữ tử đang ngồi, trước mặt nữ tử là một cây cổ cầm. Nhìn thấy Thu Thủy Tuyệt đi đến, nữ tử khẽ gật đầu, ngón tay ngọc lướt một vòng, bắt đầu đàn. Thu Thủy Tuyệt cũng không nói lời nào, tự động ngồi xuống ghế cạnh nữ tử.
Thu Thủy Tuyệt nhìn nữ tử, mơ hồ nhớ tới cô bé con đánh đàn trong bụi hoa mười năm về trước, trái tim trào lên sự đau xót mơ hồ.
Tiếng đàn đưa tình, như suối trong xuôi dòng, lại như thông reo rì rào, tiếng đàn tuy khoan khoái, mơ hồ ẩn chứa sự muộn phiền. Từ sau khi nước mất nhà tan, nữ tử này chưa bao giờ đàn ra tiếng đàn nào vui vẻ một cách chân chính. Trưởng công chúa Ngọc Dung thở dài một tiếng, ngón tay ngọc nhấn một cái, tiếng đàn đình chỉ.
"Cô cô, người truyền gọi Thu Thủy không biết có việc gì?" Thu Thủy Tuyệt nhẹ giọng hỏi. Lúc này đã tối khuya, nếu là vô sự, cô cô sẽ không truyền gọi hắn .
Ngọc Dung quay đầu nhìn nam tử đang ngồi cạnh mình.
Ánh trăng mông lung, phủ lên gương mặt tuấn tú của hắn, thân hình hắn cao lớn, trường bào màu đen càng làm tăng sự thành thục và khí chất thần bí . Hắn đã trưởng thành, không còn là thiếu niên mười mấy tuổi nữa.
Ngọc Dung thở dài, hai mươi bốn tuổi, hắn đã đến tuổi tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-phi-du-tinh/1554477/chuong-92.html