Đêm ở Tây Kinh, tối om, không một ngọn đèn, chỉ có vầng trăng băng lạnh nơi chân trời và ngọn đèn leo lét của nhà bên đường, chiếu lên tường bóng hình đơn bạc cô tịch của nàng.
Lần này Lưu Sương hóa trang thành một nữ tử, một nữ tử dung mạo tầm thường, mặc một bộ quần áo thô kệch sờn rách, tóc búi sơ sài, lưng đeo một túi quần áo cũ nát.
Rốt cục cũng thoát khỏi hắn . Trong lòng nảy lên một cảm giác nhàn nhạt, rất phức tạp, mà nàng lại chẳng thể nói ra cụ thể là cái gì. Nhưng mà, nàng biết, cảm giác đó quyết không phải là vui sướng.
Đêm mùa thu rất lạnh, Lưu Sương cảm thấy lạnh run người, nàng đi nhanh hơn, trước hết phải tìm một chỗ trọ để nghỉ qua đêm nay đã. Ngày mai phải ra khỏi thành, không thể tiếp tục ở lại Tây Kinh nữa.
Lưu Sương đi rất nhanh, trong đêm yên tĩnh , cơ hồ nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của nàng.
"Bạch cô nương, tại sao lại vội vã vậy?" Trong màn đêm, đột nhiên có người ân cần lên tiếng hỏi thăm, Lưu Sương sợ đến mức không kiềm chế được phải dừng chân.
Quay đầu nhìn lại, bên cạnh cây đại thụ , có một người đang đứng yên. Vì lúc nãy nàng đi quá nhanh, không phát hiện ra hắn.
Ánh trăng xuyên thấu qua tàng lá xanh phủ lên người nam nhân kia, nàng không nhìn rõ mặt hắn, chỉ thấy một thân hắc y tung bay trong gió. Hắn là ai vậy? Sao lại biết họ của nàng?
Lưu Sương ngăn chặn sự kinh hoàng trong lòng , xoay người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-phi-du-tinh/1554475/chuong-90.html